19 nguyễn phương nga
Câu chuyện chia sẻ
Sáng nay, khi vừa bước chân vào lớp, em tình cờ phát hiện ra vườn cây mới trồng của trường đã được trang bị một hàng rào chắc chắn bao quanh. Tò mò về điều này, em liền hỏi bác bảo vệ và được bác cho biết rằng, chính các thầy cô đã dành buổi chiều hôm qua để làm việc này.
Sau khi những cây xanh được trồng dọc lối đi ra sau trường, tất cả mọi người đều rất vui mừng và phấn khởi. Thế nhưng, vào buổi chiều, khi gió bắt đầu thổi mạnh hơn, những cây non yếu ớt bắt đầu chao đảo. Các thầy cô, sau khi họp xong vào cuối giờ, thấy cảnh tượng này thì cảm thấy rất lo lắng và thương cho những cây non. Không chần chừ, họ quyết định hành động ngay lập tức. Các thầy và cô đã chia nhau đi mua các thanh nhựa và dây cước để tạo khung bảo vệ cho cây. Thầy giáo dựng các que nhựa xung quanh mỗi cây, còn cô giáo thì tỉ mỉ luồn dây và thắt nút, tạo nên những hàng rào nhỏ nhưng vô cùng chắc chắn.
Nhờ sự quan tâm và tận tụy của các thầy cô, những cây non giờ đây có thể đứng vững trước những cơn gió mạnh, hiên ngang vươn mình dưới ánh mặt trời. Hình ảnh này làm em nhớ mãi và càng thêm yêu quý công sức của các thầy cô.
Nghe bác bảo vệ kể lại câu chuyện, em bỗng cảm thấy hàng rào bảo vệ cây trở nên xinh đẹp và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Em thấy thật may mắn và tự hào khi được học dưới mái trường này, nơi mà các thầy cô không chỉ truyền dạy kiến thức mà còn lan tỏa tình yêu thương, chăm sóc cho từng mầm xanh. Điều đó thật quý báu và đáng trân trọng biết bao.