Tôn Bảo Ngọc
Câu chuyện chia sẻ
Câu chuyện này được viết vào năm 2025, khi chúng ta vẫn đang vật lộn với những thách thức to lớn. Khi đó, tin tức về biến đổi khí hậu, mực nước dâng và ô nhiễm không khí không còn là những khái niệm xa vời, mà đã trở thành một phần của cuộc sống hằng ngày. Tôi vẫn nhớ những ngày hè oi bức đến ngột ngạt và những cơn bão dữ dội hơn bao giờ hết. Hồi đó, mỗi buổi sáng, tôi thức dậy với nỗi lo lắng liệu những cách rừng có còn xanh, liệu các loài động vật có còn nơi để sinh sống.
Chúng tôi, thế hệ của năm 2025, đã bắt đầu hành động. Không chỉ có những lời kiêu gọi, mà còn là những hành động cụ thể. Dù tuổi của tôi vẫn còn khá nhỏ, nhưng các hành động như không vức rác bừa bãi, làm các bài tuyên truyền,... đều góp phần tạo nên một môi trường xanh.
Hình vẽ trên, phần bên phải nói về tương lai của trái đất vào năm 2050, có nhiều sự tiến bộ công nghệ tiên tiến như: xe bay, tàu điện,... đều sử dụng các nguồn tài nguyên vốn có trong thiên nhiên, nếu trong thời đại của chúng ta, mọi người sử dụng quá nhiều tài nguyên thiên nhiên thì nguồn tài nguyên sẽ cạn kiệt, vào tương lai, ta sẽ dùng cái gì để thay thế các nguồn thiên nhiên quý giá này? Còn hình bên trái là mẹ thiên nhiên, người đã tạo ra cây cối, các loài con vật, nuôi sống con người qua hàng trăm, hàng triệu, hàng tỷ năm, nên con người phải có trách nhiệm bảo vệ thiên nhiên qua những hành động và việc làm cụ thể. Tóm lại, tôi vẽ bức tranh trên có ý nghĩa là chúng ta hãy vì tương lai mai sau mà tiết kiệm, bảo vệ tài nguyên thiên nhiên, sử dụng hợp lí, và không lãng phí nguồn tài nguyên quý giá này!