Bùi Hồng Mến
Câu chuyện chia sẻ
Họ và tên: Bùi Hống Mến
Sinh ngày:06/07/2016
Dân tộc: Kinh
Địa chỉ: Trường Tiểu học Nguyễn Bá Ngọc, lớp 4E, xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh.
ƯỚC MƠ CỦA EM VỀ CUỘC SỐNG XANH TRÊN TRÁI ĐẤT VÀO NĂM 2050
Chào các bạn,
Tớ tên là Hồng Mến, học sinh lớp 4E. Hôm nay, tớ muốn kể cho các bạn nghe về một giấc mơ thật đẹp của tớ, một giấc mơ về Trái Đất của chúng ta vào năm 2050.
Trong giấc mơ của tớ, Trái Đất năm 2050 là một hành tinh màu xanh đúng nghĩa. Bầu trời không còn xám xịt vì khói bụi nữa mà trong vắt, xanh biếc như một viên pha lê khổng lồ. Mỗi sớm mai thức dậy, tớ có thể hít một hơi thật sâu lồng ngực để cảm nhận không khí trong lành, thoang thoảng mùi hương của cỏ cây, hoa lá.
Ở xã Tân Biên nơi tớ sống, những tòa nhà cao tầng không còn là những khối bê tông khô cứng. Thay vào đó, chúng được phủ xanh bởi những khu vườn thẳng đứng. Cây xanh mọc ở khắp mọi nơi: trên ban công, trên sân thượng, dọc hai bên đường đi. Những con đường không còn ồn ào tiếng động cơ xe máy, ô tô. Mọi người đi lại bằng xe điện chạy êm ru hoặc những chiếc xe đạp công cộng xinh xắn. Tiếng còi xe inh ỏi được thay thế bằng tiếng chim hót líu lo và tiếng cười nói vui vẻ của mọi người.
Tớ còn mơ thấy những dòng sông không còn rác thải. Nước sông trong vắt đến mức tớ có thể nhìn thấy từng đàn cá tung tăng bơi lội. Các bạn nhỏ có thể vui đùa bên bờ sông mà không sợ bẩn. Chúng tớ sẽ không còn phải nhìn thấy những hình ảnh đáng buồn về những chú rùa biển bị mắc vào túi ni-lông nữa. Rác thải đã được mọi người phân loại cẩn thận ngay tại nhà và được các nhà máy thông minh tái chế thành những đồ vật có ích.
Trong thế giới năm 2050 của tớ, mỗi ngôi nhà đều giống như một nhà máy điện nhỏ. Trên mái nhà lấp lánh những tấm pin năng lượng mặt trời, thu năng lượng từ ông mặt trời tốt bụng để thắp sáng và chạy các thiết bị trong nhà. Chúng tớ sẽ không còn phải lo lắng về việc làm cạn kiệt nguồn tài nguyên của Trái Đất nữa.
Và điều quan trọng nhất, con người lúc đó ai cũng yêu thương và có ý thức bảo vệ thiên nhiên. Chúng tớ, những học sinh lớp 4 của ngày hôm nay, đã trở thành những người lớn. Chúng tớ dạy cho con cháu mình cách trồng một cái cây, cách tiết kiệm từng giọt nước và cách yêu quý từng sinh vật nhỏ bé. Mọi người cùng nhau chăm sóc cho ngôi nhà chung Trái Đất bằng cả trái tim.
Đó là một thế giới thật tuyệt vời phải không ạ? Tớ biết rằng để giấc mơ đó trở thành sự thật, chúng mình phải hành động ngay từ bây giờ. Bắt đầu từ những việc làm nhỏ nhất như: Bỏ rác đúng nơi quy định, giảm sử dụng nhựa dùng một lần, mang theo túi vải khi đi chợ, siêu thị. Tiết kiệm điện và nước, tắt đèn, quạt, thiết bị điện khi không sử dụng. Hạn chế phương tiện gây ô nhiễm, phân loại rác tại nguồn (hữu cơ, tái chế, nguy hại...).Tận dụng giấy cũ, chai lọ để tái sử dụng hoặc sáng tạo đồ handmade. Trồng cây xanh và bảo vệ thiên nhiên trồng cây ở nhà, trường hoặc tham gia các chiến dịch trồng cây.
Tớ tin rằng, nếu tất cả chúng ta cùng chung tay, giấc mơ về một Trái Đất xanh, sạch, đẹp vào năm 2050 chắc chắn sẽ trở thành hiện thực.
Ước Mơ Xanh Năm 2050
Tôi mơ một sáng mai tinh khôi, Những mái nhà phủ đầy hoa với lá,Bầu trời trong, chẳng vết mây trôi khói. Năng lượng trời soi sáng giấc mơ xanh.
Đồi xanh mướt, chim về vui gọi, Trẻ em cười-không sợ nắng đầu cành,
Gió thì thầm kể chuyện đất hồi sinh. Không thở vội giữa dòng đời khói bụi.
Năm hai không năm mươi – ta cùng vẽ, Ước mơ ấy - không xa, không lạ lẫm,
Một thế giới không tiếng khóc rừng thiêng, Là bàn tay - là trái tim - là hành động.
Biển chẳng còn rác nhựa trôi nghiêng, Hôm nay gieo, mai sẽ mọc vườn hồng,
Cá lại hát giữa làn xanh lộng lẫy. Một hành tinh xanh - không còn mộng, mà thành.