Cao Xuân Lâm
Câu chuyện chia sẻ
CẢM NGHĨ CỦA MÌNH KHI THAM GIA NỘP BÀI THI
Mỗi khi ngồi dưới tán cây phượng trong sân trường, mình lại nghĩ: nếu mai này những hàng cây này biến mất, liệu ký ức tuổi học trò còn vẹn nguyên không? Chính từ những suy nghĩ nhỏ bé ấy, mình chọn viết lá thư gửi về tương lai, mong một ngày sau, chúng ta vẫn được sống trong một thế giới xanh, trong lành.
Viết thư cũng là cách mình đối thoại với chính bản thân, nhắc nhở mình phải sống có trách nhiệm hơn với môi trường: tiết kiệm điện nước, hạn chế rác nhựa, gieo thói quen nhỏ nhưng bền vững. Khi cầm bút, mình không chỉ viết cho cuộc thi mà còn viết cho ước mơ của tuổi trẻ – ước mơ về một Trái đất vẫn còn xanh, vẫn còn đủ bóng cây, tiếng chim cho những thế hệ sau.
Tham gia Tương Lai Xanh khiến mình thấy mình không đơn độc. Ở đâu đó, có rất nhiều bạn cũng đang viết, đang hành động, cùng gửi đi lời hẹn ước với tương lai. Mình tin rằng khi mỗi lá thư được đọc, mỗi suy nghĩ được gieo, thì một mầm xanh của hi vọng sẽ được nảy nở.
Mình mong sau này khi nhìn lại, chúng ta có thể tự hào nói rằng: “Tuổi trẻ của mình đã từng sống hết mình, đã từng góp một phần nhỏ bé để giữ màu xanh cho Trái đất này.”