Đặng Minh Long
Câu chuyện chia sẻ
Bố em tên là Tuyền. Ngày còn trẻ, bố học xong cấp 3 thì đi bộ đội hai năm vì hoàn cảnh gia đình còn khó khăn. Ông bà có ba người con, bố là út nên đã nhường cơ hội học tiếp cho các anh. Thời gian ở trong quân ngũ là quãng thời gian đáng nhớ nhất với bố. Bố thường kể cho em nghe về những buổi tập luyện dưới nắng, những lần bố cùng đồng đội trồng rau, nuôi lợn để cải thiện bữa ăn, và những buổi gác đêm ngoài thao trường.
Lắng nghe những câu chuyện ấy, em cảm nhận được tinh thần kỷ luật, sự kiên cường và tình đồng đội trong quân đội. Nhưng không chỉ dừng ở lời kể của bố, em còn được xem nhiều video về các chú bộ đội hiện nay. Có những trận lũ lớn ở miền Trung, các chú bộ đội đã không quản hiểm nguy, băng qua dòng nước lũ, cõng từng em nhỏ, cụ già đến nơi an toàn. Sau bão, các chú còn giúp dân dọn dẹp làng quê, trường học, dựng lại nhà cửa.
Những hình ảnh ấy khiến em xúc động. Em nhận ra rằng, bộ đội không chỉ bảo vệ Tổ quốc, mà còn là chỗ dựa cho nhân dân trong hoạn nạn. Nhờ cuộc thi “Gửi Tương Lai Xanh 2050”, em càng hình dung rõ hơn về con người mà em muốn trở thành trong 25 năm tới: một chú bộ đội khỏe mạnh, trách nhiệm và nhân hậu, góp phần gìn giữ môi trường và xây dựng một tương lai xanh cho đất nước và hành tinh.