Đặng Ngọc Hải Băng
Câu chuyện chia sẻ
\"Bức tranh này là bản kế hoạch của tôi cho năm 2050. Tôi vẽ nó khi đang học về biến đổi khí hậu ở trường. Con số 2050 in đậm trên quả địa cầu không chỉ là một mốc thời gian; đó là năm mà thế hệ chúng tôi sẽ là những người lớn, và Trái Đất này sẽ là ngôi nhà của chúng tôi.
\"Bức vẽ cho thấy hai con đường rõ rệt.Một con đường là những gì chúng ta thấy bây giờ: khói bụi từ xe cộ và nhà . Đó là thế giới mà nếu chúng ta không hành động, nó sẽ tiếp tục lớn mạnh và làm Trái Đất mệt mỏi.Con đường thứ hai là điều chúng ta cần hướng tới: một thế giới nơi cây xanh và thiên nhiên không bị che khuất. Hình ảnh tôi nằm yên bình giữa hoa cỏ và ánh nắng mặt trời là biểu tượng cho sự cân bằng. Nó có nghĩa là chúng ta vẫn có thể có nhà máy và xe cộ , nhưng chúng phải là những thứ \"thân thiện\" với môi trường. Ví dụ, xe chạy bằng điện, nhà máy dùng năng lượng mặt trời, và xung quanh chúng luôn có cây xanh để lọc không khí.\"Là học sinh lớp 8, tôi hiểu rằng 2050 còn rất xa, nhưng việc xây dựng nó bắt đầu từ bây giờ. Câu chuyện của bức tranh này là: Chúng ta phải học cách bảo vệ những cái cây, tiết kiệm điện nước, và nhắc nhở người lớn về việc giữ gìn môi trường. Bởi vì, nếu chúng ta không giữ gìn Trái Đất hôm nay, đến năm 2050, chúng ta sẽ không còn chỗ để nằm mơ màng dưới ánh nắng mặt trời nữa. Nhiệm vụ bảo vệ hành tinh này chính là nhiệm vụ của thế hệ chúng ta.\"