Đặng Trâm Oanh
Câu chuyện chia sẻ
Em sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, nơi mà mùa nắng thì bụi mù trời, mùa mưa thì lầy lội, trơn trượt. Tuổi thơ của em đã quen với những buổi sáng sớm sương giăng trắng xóa, lẫn trong khói đốt rơm rạ, khói bếp củi, khói đốt rác bay mù mịt. Em cũng không xa lạ gì với mùi hôi từ các chuồng trại chăn nuôi trâu bò, heo gà. Có những hôm, xác vật nuôi bị vứt xuống mương nước, ao hồ, trôi lềnh bềnh, khiến nước đen ngòm và bốc mùi nồng nặc. Cảnh ấy làm em buồn lắm.
Từ những điều ấy, em bắt đầu mơ ước về một cuộc sống xanh, sạch, đẹp không chỉ cho riêng quê hương em, mà cho cả Trái đất thân yêu này vào năm 2050. Và em quyết định tham gia cuộc thi này với ước mơ khao khác được ra Hà Nội, được đi thăm Lăng Bác Hồ.