Đào Bảo Ngọc
Câu chuyện chia sẻ
Tôi là Đào Bảo Ngọc, học sinh lớp 5/7 trường Tiểu học Trưng Vương. Lá thư tôi viết không chỉ là một bài dự thi, mà là lời thì thầm từ trái tim của một cô bé 10 tuổi gửi đến tương lai – nơi tôi tin rằng trái đất sẽ hồi sinh trong sắc xanh hy vọng.
Tôi sinh ra trong một thời đại mà bầu trời vẫn còn xanh, nhưng đã lẫn khói bụi. Tôi lớn lên cùng những câu chuyện về thiên nhiên bị tổn thương, và tôi học cách yêu thương hành tinh này như yêu chính bản thân mình. Tôi trồng cây sau nhà, tái chế những món đồ cũ, và nhắc bạn bè rằng: “Mỗi hành động nhỏ đều có thể làm nên điều lớn lao.”
Lá thư là giấc mơ tôi gửi đi – giấc mơ về một thế giới nơi trẻ em chạy chân trần trên cỏ mềm, nơi chim hót trên mái nhà năng lượng mặt trời, nơi con người không chỉ bảo vệ thiên nhiên mà sống hòa cùng với mẹ Trái Đất.
Tôi không biết liệu những dòng chữ này có đến được tay ai đó vào năm 2050 hay không. Nhưng tôi viết với niềm tin rằng, dù thời gian có trôi qua, tình yêu dành cho hành tinh này sẽ luôn là sợi dây nối kết chúng ta – giữa quá khứ, hiện tại và tương lai.
Nếu một ngày nào đó bạn đọc được lá thư này, xin hãy mỉm cười. Vì chúng ta – những người của hai thời đại – đã cùng nhau mơ về một thế giới xanh, một thế giới sống động, và một thế giới đầy yêu thương.
Người bạn nhỏ đến từ 2025
Ngọc