Đào Ngọc Bảo Trân
Câu chuyện chia sẻ
Bức tranh của em được chia thành hai phần, giống như hai con đường mà chúng ta có thể đi tới.
Ở phía bên phải, em vẽ một thế giới mà em mơ ước, một tương lai xanh và sạch. Ở đó, bầu trời thì xanh trong, ông Mặt Trời tỏa nắng rực rỡ và hiền hậu, có một hồ nước to với màu xanh mát rượi. Đất đai thì màu xanh lá cây tươi tốt, có nhà cửa xinh xắn và ấm cúng. Đặc biệt là cái cây! Cái cây của em nửa bên này có rất nhiều cành lá xanh tươi. Nhìn vào đây, em cảm thấy rất là bình yên, hạnh phúc, và muốn được chạy nhảy ở nơi này mãi mãi.
Nhưng ở bên trái, em đã dùng những màu sắc buồn bã để vẽ điều em sợ hãi. Nếu chúng ta không bảo vệ môi trường, tương lai có thể sẽ như thế này: bầu trời màu vàng úa, đất đai thì khô cằn, màu nâu tối tăm. Thay vì nhà cửa ấm cúng, em vẽ những ống khói nhà máy cao ngút, xả khói đen ra ngoài. Cái cây tội nghiệp của em ở nửa bên này đã bị khô héo, trơ trụi hết lá rồi.
Em vẽ hai phần đối lập này để nói rằng: Màu xanh hay Màu buồn, tất cả là do chúng ta!
Em mong mọi người hãy cùng em bảo vệ cây xanh và nguồn nước, không vứt rác, để chúng em được lớn lên trong thế giới có màu xanh mát mẻ ở phía dưới. Em không muốn cái cây phải buồn bã, và Trái Đất của chúng ta mãi mãi tươi đẹp!