Đỗ Hoàng Nguyên
Câu chuyện chia sẻ
Gửi năm 2050 thân mến,
Tớ là Hoàng Nguyên – học sinh lớp 9 ở Hà Nội, năm 2025. Tớ đang ngồi bên khung cửa sổ, nhìn những tia nắng chiều rải vàng khắp sân trường, và tưởng tượng đến ngày mà năng lượng Mặt Trời không chỉ là ánh sáng, mà còn là nguồn sống của cả hành tinh.
Ở thời điểm này, chúng tớ vẫn phải đối mặt với nhiều lo lắng: giá điện tăng, khí hậu nóng lên, nguồn năng lượng hóa thạch dần cạn kiệt. Nhiều người vẫn chưa tin rằng năng lượng sạch có thể thay thế toàn bộ những thứ cũ kỹ ấy. Nhưng tớ tin. Bởi Mặt Trời – người bạn quen thuộc mỗi sáng – chưa từng bỏ rơi chúng ta.
Tớ hình dung năm 2050 thật đẹp. Khi ấy, mọi ngôi nhà đều có mái che lấp lánh tấm pin năng lượng mặt trời. Xe buýt, tàu điện, thậm chí cả những chiếc điện thoại cũng sạc bằng năng lượng ấy. Thành phố rực rỡ nhưng yên bình, vì khói bụi đã biến mất. Trẻ em có thể chơi ngoài trời mà không cần khẩu trang, và bầu trời xanh sâu đến mức có thể thấy rõ cả mây bay.
Tớ mong rằng con người của năm 2050 vẫn luôn biết ơn Mặt Trời – người bạn đã chiếu sáng không ngừng nghỉ. Và tớ mong, các bạn sẽ không quên chúng tớ – những đứa trẻ năm 2025 từng mơ ước và tin rằng “ánh sáng có thể cứu lấy thế giới”.
Nếu một ngày nào đó, cậu nhìn thấy tấm pin năng lượng trên mái nhà mình phản chiếu ánh nắng buổi sớm, hãy nhớ rằng, chính niềm tin của con người hôm nay đã biến điều đó thành hiện thực.
Tớ tin rằng tương lai xanh không còn xa – nó đang được Mặt Trời soi sáng từng ngày, trong trái tim của những người trẻ như chúng ta.
Thân mến,
Hoàng Nguyên – học sinh lớp 9, năm 2025