Đỗ Ngọc Ngân Giang
Câu chuyện chia sẻ
Hàng ngày, em đọc được thông tin về những trận lũ lụt, hạn hán, cháy rừng, động đất, và cả ô nhiễm môi trường xảy ra khắp nơi. Em biết đó là hậu quả từ chính những hành động thiếu ý thức của con người như chặt phá rừng bừa bãi, khai thác tài nguyên bất hợp pháp hay xả rác thải không đúng nơi quy định. Từ những suy nghĩ đó, em đã vẽ nên hình ảnh “Mẹ Trái Đất” – biểu tượng của sự sống, của thiên nhiên – đang ôm lấy hành tinh và khóc. Giọt nước mắt của Mẹ không chỉ là nỗi đau, mà còn là lời cảnh tỉnh gửi đến tất cả chúng ta: hãy yêu thương và bảo vệ Trái Đất trước khi quá muộn.
Trong bức tranh, em muốn thể hiện tình yêu thương, sự bao dung của Mẹ Trái Đất, nhưng đồng thời cũng là nỗi buồn sâu thẳm trước cảnh con người dần làm tổn thương môi trường. Em hy vọng rằng khi nhìn vào bức tranh, mọi người sẽ cảm nhận được thông điệp: Trái Đất cũng có linh hồn, cũng biết đau, biết khóc, và rất cần được con người chăm sóc, che chở. Bức tranh là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc về trách nhiệm của mỗi chúng ta trong việc giữ gìn hành tinh xanh – nơi chúng ta gọi là “NHÀ”.