Đỗ Trần Phúc Đức
Câu chuyện chia sẻ
Giới thiệu về bức tranh
Quê ngoại của em ở Ba Vì, nơi đây là một ngôi làng nhỏ nằm gần vùng núi, ở đây luôn ẩn chứa vẻ đẹp riêng đầy quyến rũ. Mặc dù không có sự náo nhiệt và sầm uất của thành phố, nhưng quê hương vẫn có những sự thuần khiết và hấp mà không thể cưỡng lại.
Hôm ấy, trời mới hơn 5 giờ sáng bà ngoại gọi em dậy, cảnh vật xung quanh vẫn còn bồng bềnh trong bóng tối, với ánh sáng mờ ảo, em không biết đó là ánh trăng hay ban mai. Không khí se lạnh và man mát, mang theo chút lạnh của đêm. Xa xa những ngọn núi vẫn còn mờ mờ trong màn sương sớm, những cơn gió mát nhẹ nhàng thổi qua cảnh đồng cỏ cây mang theo hương thơm của cỏ dại và đất đỏ nồng nàn với sương đêm cùng với sự mát mẻ của thiên nhiên. Không lâu sau, bình minh đã ửng sáng, ông mặt trời đã ló ra sau ngọn núi, những tia nắng đầu tiên đã trải dài xuống con đường, sông, núi và mái nhà, rừng xa bắt đầu hiện rõ với vẻ đẹp của riêng nó. Lớp màu xanh của núi rừng, nguồn sống của làng quê tràn ngập sức sống. Bầu trời trở nên trong xanh và cao vút, những đám mây bồng bềnh trên bầu trời xanh, đàn chim tung tăng đi tìm mồi đã tạo nên một cảnh tượng tuyệt đẹp.
Một ngày mới đã bắt đầu đơn giản, thường nhật nhưng đẹp đẽ và quý báu buổi sáng ở quê hương, đây không chỉ là một khung cảnh tuyệt đẹp, mà còn là nơi lưu trữ cảm xúc, ký ức đáng nhớ nhất của em./.