Đoàn Như Quỳnh
Câu chuyện chia sẻ
Thành phố năm 2050 hiện lên trong trí tưởng tượng của em thật đẹp và hiện đại. Những tòa nhà cao tầng vươn mình lên bầu trời xanh trong được xây dựng bằng vật liệu đặc biệt, vừa chắc chắn vừa thân thiện với môi trường. Trên mái nhà không còn ăng-ten hay ống khói mà thay vào đó là những vườn hoa, những luống rau xanh mướt. Người dân không chỉ sống trong các căn hộ tiện nghi mà còn có cả không gian xanh để hít thở không khí trong lành. Trên đường phố, những chiếc xe ô tô bay lơ lửng chạy bằng năng lượng mặt trời và không hề gây ra khói bụi. Xe buýt và tàu điện đều chạy bằng điện, đưa mọi người đi lại rất nhanh chóng và an toàn. Ở công viên trung tâm thành phố, những hồ nước trong veo được bao quanh bởi hàng cây rợp bóng mát. Trẻ em vui chơi với những con robot biết hát, biết kể chuyện cổ tích, người già thì tản bộ trên những con đường lát đá, ghế đá thông minh có thể mát vào mùa hè và ấm vào mùa đông. Bầu trời rực rỡ hơn bởi có những khinh khí cầu nhiều màu sắc chở khách du lịch ngắm nhìn toàn cảnh thành phố từ trên cao. Thành phố năm 2050 không chỉ hiện đại mà còn chan hòa tình người, mọi người đều sống trong tình yêu thương, cùng nhau bảo vệ thiên nhiên và giữ cho bầu trời luôn xanh. Em ước mơ một ngày nào đó mình sẽ được sống trong thành phố ấy, nơi mà con người và thiên nhiên cùng chung nhịp thở, trẻ em luôn được vui cười và cuộc sống lúc nào cũng hạnh phúc, yên bình.