Hoàng Anh Lữ
Câu chuyện chia sẻ
BÀI DỰ THI: GỬI TƯƠNG LAI XANH 2050
Họ và tên: Lữ Hoàng Anh
Lớp: 8/3
Trường: Trường Trung học cơ sở Nguyễn Văn Xiếu
Nơi ở: Ấp Tích Đức, Xã Nhuận Phú Tân, Tỉnh Vĩnh Long
Số điện thoại: 0337656470
LÁ THƯ TỪ TRÁI ĐẤT
Trái Đất – ngôi nhà chung của chúng ta – từng xanh mát và hiền hòa biết bao. Nhưng càng lớn lên, con người càng làm Trái Đất tổn thương: rừng bị chặt trụi, sông ngòi đầy rác thải, không khí thì ngày càng ngột ngạt. Nếu Trái Đất có thể nói, có lẽ nó sẽ viết cho chúng ta một lá thư gửi đến tương lai xanh: “Tớ là Trái Đất đây. Tớ mệt lắm rồi… Mỗi ngày, tớ phải hít biết bao nhiêu khói bụi từ xe cộ và nhà máy. Cơ thể tớ thì nóng lên, khiến băng tan, động vật mất nhà. Tớ không muốn trách móc các bạn, vì tớ biết các bạn vẫn yêu tớ. Tớ chỉ mong một điều nhỏ thôi: hãy cùng nhau bảo vệ tớ, để tương lai của các bạn cũng đẹp hơn.”
Nếu ta lắng nghe kỹ hơn, có lẽ Trái Đất sẽ kể thêm nhiều điều nữa. Từng cơn mưa acid rơi xuống làm cháy lá cây, từng dòng sông ngập trong rác khiến cá chết hàng loạt, từng khu rừng bị đốn hạ khiến những chú chim không còn nơi trú ngụ. Nhiều vùng đất khô cằn đến mức nứt nẻ, còn băng ở Bắc Cực thì đang tan chảy từng ngày. Mỗi tiếng động của thiên nhiên bây giờ dường như là một lời cầu cứu mà con người đã quen làm ngơ.
Trái Đất không giận, chỉ buồn. Nó buồn vì chúng ta đã quên mất rằng chính thiên nhiên đang nuôi sống mình. Con người ngày càng phụ thuộc vào máy móc, vào các tiện nghi, mà quên đi hơi thở của rừng, mùi hương của đất sau cơn mưa, hay tiếng sóng vỗ rì rào mỗi chiều. Từng cánh rừng bị thay bằng những tòa nhà cao tầng, từng bãi cỏ bị phủ bởi bê tông, từng dòng sông bị “bịt miệng” bởi rác thải nhựa. Và giữa thế giới hiện đại ấy, Trái Đất vẫn thở dài – yếu ớt nhưng không tuyệt vọng: “Tớ không giận đâu, chỉ là thấy cô đơn thôi. Các bạn cứ mải chạy theo những điều lớn lao mà quên mất tớ cũng cần được yêu thương. Tớ không thể sống nếu không có các bạn, nhưng những lời ấy khiến em chợt rùng mình. Có lẽ lâu nay, chúng ta cứ nghĩ Trái Đất là vô tận, rằng thiên nhiên sẽ mãi chịu đựng được mọi thứ. Nhưng không phải vậy. Khi rừng bị mất đi, không khí sẽ nóng lên; khi biển bị ô nhiễm, thức ăn của chúng ta cũng chẳng còn an toàn; khi động vật tuyệt chủng, hệ cân bằng sinh thái bị phá vỡ – và con người sẽ là người chịu hậu quả nặng nề nhất.
Em tưởng tượng, nếu một ngày bầu trời không còn trong xanh, nếu chúng ta phải đeo mặt nạ để thở, nếu nước sạch trở thành thứ xa xỉ… thì khi ấy con người có hối hận cũng đã muộn màng. Vì thế, Trái Đất mới gửi cho chúng ta lá thư ấy – không phải để trách, mà để nhắc nhở: “Tớ vẫn tin vào các bạn. Tớ tin những bàn tay nhỏ bé có thể thay đổi điều lớn lao. Chỉ cần các bạn bắt đầu từ hôm nay thôi, tớ sẽ khỏe lại. Tớ muốn được nhìn thấy rừng xanh trở lại, muốn nghe tiếng chim hót trên những cành non, muốn cảm nhận cơn gió trong lành thay vì khói bụi. Những dòng chữ tưởng tượng ấy như một lời hứa ngọt ngào giữa Trái Đất và con người. Và để giữ lời hứa đó, mỗi chúng ta cần hành động. Không cần điều gì to tát – chỉ cần bắt đầu từ những việc rất nhỏ. Hãy mang theo chai nước cá nhân thay vì dùng chai nhựa một lần; hãy tắt đèn khi rời khỏi phòng; hãy trồng một cây xanh trước nhà; hãy nhặt một mảnh rác ngoài đường; hãy tiết kiệm điện và nước mỗi ngày.
Em đã từng cùng lớp mình tham gia dọn rác ở sân trường, nhặt từng mảnh giấy vụn, từng vỏ bánh, rồi trồng thêm hàng cây phượng nhỏ trước cổng. Khi nhìn cây non rung rinh trong gió, em thấy lòng nhẹ tênh. Có lẽ cảm giác ấy chính là hạnh phúc – khi mình làm được điều tốt cho Trái Đất. Từ những việc nhỏ bé, chúng em đã hiểu rằng bảo vệ môi trường không chỉ là trách nhiệm, mà là tình yêu dành cho chính cuộc sống của mình. “Tớ muốn các bạn biết rằng, tớ không cần những điều kỳ diệu. Chỉ cần một thế hệ biết yêu thương, tớ sẽ hồi sinh. Hãy để tớ xanh lại, để các bạn được hít thở bầu không khí trong lành. Hãy để tớ mỉm cười, để tương lai của các bạn tươi sáng hơn.”các bạn cũng không thể sống nếu thiếu tớ. Chúng ta là một.” Mỗi lần nghĩ đến lá thư ấy, em lại thấy mình có trách nhiệm hơn. Tương lai xanh không tự nhiên mà đến. Nó được xây nên từ ý thức và hành động của từng người. Nếu hôm nay ta sống xanh, mai này Trái Đất sẽ xanh hơn. Nếu hôm nay ta thờ ơ, mai này Trái Đất sẽ chỉ còn lại nỗi buồn.
Em tin rằng trong tương lai, Trái Đất sẽ mỉm cười khi nhìn thấy những thế hệ trẻ hôm nay chung tay bảo vệ môi trường. Một tương lai xanh – nơi bầu trời trong hơn, sông suối sạch hơn và con người sống hòa hợp với thiên nhiên – sẽ trở thành hiện thực.
Chúng ta đang sống nhờ Trái Đất. Và Trái Đất đang chờ chúng ta cứu lấy. Hãy bắt đầu từ hôm nay, để tương lai xanh luôn ở phía trước!