Hoàng Huỳnh Diệu My
Câu chuyện chia sẻ
Bức tranh của em nói về một cô gái gửi năm 2025 đến tương lai. Trong bức tranh đó, hai nơi màu đối lập tượng trưng cho hai thế giới: một bên là hiện tại hôm nay, còn bên còn lại là một hi vọng của mai sau.
Bên màu tối như những ngày phải kẹt xe trong khói bụi ,những chất thải từ các nhà máy thải ra, con người xả rác bừa bãi khiến không khí ô nhiễm, sông biển và khắp nơi luôn có rác. Tưởng tượng một ngày không còn những rặng cây xanh mát, không còn những tiếng chim hót cũng không còn những dòng nước trong lành,… Liệu chúng ta còn có thể sống được không? Như những tiếng kêu gọi chúng ta đã bỏ quên thiên nhiên. Những màu xám cũng như màu đen không những là màu của khói bụi mà còn là màu của những sự mất mát trong cuộc sống và đầy sự đau thương.
Còn bên màu sáng như một mai chúng ta sẽ sống trong một cuộc sống tươi xanh cũng như một bức thư, một tia ánh sáng vươn lên giống niềm tin của sự hi vọng mai sau. Thiên nhiên tươi xanh, bầu trời trong xanh chẳng còn rác thải, mọi nơi luôn tràng ngập tiếng cười rộn ràng, những cây xanh và những loài động vật chơi đùa.
Từ đôi tay nhỏ bé ấy vẫn có những hi vọng muốn lan tỏa mọi người hãy trồng cây xanh, phân các loại rác, tiết kiệm năng lượng,… Từ những việc nhỏ nhặt ấy nếu chúng ta cùng làm thì có thể khiến thể giới này tươi xanh hơn.
Bức tranh của em gửi thông điệp rằng:
“Tương lai xanh của chúng ta”