Hoàng Khánh Ngân
Câu chuyện chia sẻ
Hôm em viết bức “Thư gửi Tương Lai Xanh 2050”, bầu trời Lạng Sơn trở lại trong vắt sau cơn bão Matmo. Sân trường THCS Vĩnh Trại còn đọng những giọt nước long lanh trên lá, và trong lớp 6A1, cô giáo nói về một chủ đề rất đặc biệt: “Nếu em có thể viết cho Trái Đất một lá thư, em sẽ nói gì?”
Nghe câu hỏi ấy, em cảm thấy trái tim mình như có điều gì thôi thúc. Em nhớ đến những buổi chiều đi học về, nhìn dòng sông Kỳ Cùng có rác trôi trên mặt nước; nhớ đến những hàng cây xanh ven đường mà thỉnh thoảng lại bị chặt đi. Em cũng nhớ những hôm trời oi bức, khói bụi từ xe cộ làm em thấy khó thở. Khi ấy, em nghĩ: “Nếu mình không làm gì, thì sau này Trái Đất sẽ ra sao?”
Bức thư ra đời trong cảm xúc đó. Em muốn viết ra ước mơ của chính mình – ước mơ về một tương lai xanh, nơi mọi người sống chan hòa với thiên nhiên, nơi trẻ em có thể vui chơi dưới bầu trời trong lành và không ai phải lo lắng về ô nhiễm hay rác thải. Em nghĩ đến giáo dục xanh – nơi thầy cô dạy chúng em biết yêu cây, yêu nước, biết tái chế và bảo vệ môi trường. Em nghĩ đến năng lượng xanh – nơi mọi mái nhà đều có tấm pin mặt trời, nơi Trái Đất được thở nhẹ nhõm hơn. Và trên hết, em nghĩ đến lối sống xanh, khi mọi người cùng nhau thay đổi từ những điều nhỏ nhất.
Viết bức thư này, em không chỉ mong được kể ước mơ, mà còn muốn gửi một lời hứa – lời hứa của một cô học trò nhỏ: sẽ sống xanh, học tốt, làm việc tốt để tương lai 2050 thật sự tươi đẹp.
Khi gấp lại bức thư, em mỉm cười và nghĩ:
“Có thể lá thư nhỏ bé này sẽ không thể đạt một giải nào trong Cuộc thi, cũng không làm Trái Đất thay đổi ngay hôm nay, nhưng nếu mỗi người đều viết, đều nghĩ, và đều hành động vì màu xanh — thì Tương Lai Xanh 2050 chắc chắn sẽ đến thật gần.”