Huỳnh Lâm Thuý An
Câu chuyện chia sẻ
Thiên nhiên là nơi bắt đầu từ mọi sự sống , từ những chú côn trùng bé tí như ong , bướm cho đến những động vật hoang dã to lớn như hổ , sư tử. Mỗi tấc đất , mỗi chiếc lá , mỗi cái cây , ta cứ tưởng như chúng chỉ là những thứ đơn giản trong cuộc sống hằng ngày nhưng thật chất chúng lại là những điều thiêng liêng mà con người được thiên nhiên ban tặng. Đối với tôi , thiên nhiên như một người mẹ vĩ đại bảo vệ và chăm sóc tôi khôn lớn. Vì vậy , tại đây tôi muốn truyền tải cho mọi người một bức tranh gửi đến tương lai nhằm giúp tôi ghi nhớ những món quà đã được thiên nhiên trao tặng từ trước đến nay. Bức tranh này được lấy cảm hứng từ những phong cảnh thiên nhiên hùng vĩ về những bãi biển tôi đã từng được đến trong ký ức , những bãi cát vàng óng ánh rải rác vò sò , những cơn sóng xô vồ vập vào bờ là những thứ tuyệt nhất còn đọng lại trong tim tôi. Hoàng hôn đỏ rực lay động lòng người cùng những cánh chim phấp phới cứ như khiến mọi u phiền , áp lực trong cuộc sống của tôi bay thoảng đi trong gió chiều mỗi khi ngắm nhìn chúng. Dù có chút hư cấu , nhưng tôi mong nếu có thể , mai sau con người và robot có thể hòa hợp và vui đùa với nhau chứ không phải những cỗ máy có cảm xúc sẽ xâm chiếm Trái Đất vào tương lai như mọi người vẫn hay suy nghĩ. Tất cả những thứ ấy , gom gọn lại tạo ra một khung cảnh dịu dàng và tràn ngập sự ấm áp giữa con người , robot và thiên nhiên hùng vĩ.