Huỳnh Thị Cát Tường
Câu chuyện chia sẻ
Em mơ rằng đến năm 2050, con người sẽ không còn lo về ô nhiễm, rác thải hay khói bụi nữa. Trên khắp các thành phố, cây xanh sẽ mọc đầy hai bên đường, những mái nhà đều được lợp bằng tấm pin năng lượng mặt trời. Mỗi khi ánh nắng chiếu xuống, năng lượng được tích lại để thắp sáng đèn vào ban đêm, không cần dùng điện than hay xăng dầu nữa. Buổi sáng, khi em mở cửa sổ, không còn mùi khói xe, chỉ có gió mát và tiếng chim hót. Mọi người đi lại bằng xe đạp điện hoặc xe buýt xanh chạy bằng năng lượng sạch. Không ai vứt rác ra đường. Các con sông không còn đen mà trong vắt, có cá bơi tung tăng. Biển thì xanh ngắt, sóng vỗ hiền hòa. Em ước rằng mọi ngôi trường đều là “trường học xanh”. Trong sân trường có thật nhiều cây, mỗi lớp có một góc nhỏ để trồng hoa hoặc rau. Chúng em được học cách chăm sóc cây, tái chế đồ nhựa, và giữ vệ sinh môi trường. Giờ học không chỉ có sách vở mà còn có những buổi trải nghiệm ngoài trời, được quan sát thiên nhiên và hiểu rằng bảo vệ Trái Đất chính là bảo vệ chính mình.