Lê An Diệp
Câu chuyện chia sẻ
Một buổi sáng năm 2050, cô gái nhỏ tỉnh dậy và nhìn ra ngoài cửa sổ. Trước mắt cô không còn là những tán cây xanh mát như ngày xưa, mà là những gốc cây bị chặt trụi, mặt đất khô nứt và không khí đầy khói bụi. Trái Đất đã thay đổi quá nhiều.
Cô bé mở cuốn nhật ký cũ của ông nội – người từng là một nhà trồng rừng. Trong đó, ông viết: “Nếu con người không bảo vệ rừng, Trái Đất sẽ khóc. Nhưng chỉ cần mỗi người trồng thêm một cây, hành tinh này sẽ lại mỉm cười.”
Những dòng chữ ấy khiến tim cô bé ấy run lên. Cô nhìn vào bức tranh trên tường – hình Trái Đất bị chia đôi: một bên xanh mát với cây cối sum suê, một bên đỏ rực, khô cằn vì chặt phá rừng. Cô hiểu rằng tương lai phụ thuộc vào lựa chọn của con người hôm nay.
Cô bé quyết định bắt đầu từ chính mình. Cô và các bạn lập nhóm “Mầm Xanh 2050”, trồng lại những cây non trên vùng đất khô hạn. Ngày qua ngày, cây lớn lên, chim chóc trở lại, không khí dần trong lành hơn. Người lớn trong làng cũng bắt đầu tham gia cùng các em.
Một buổi chiều, nhìn những mầm cây vươn lên giữa nắng, cô mỉm cười viết dòng chữ gửi đến tương lai: “Chúng tôi đã chọn màu xanh cho Trái Đất. Hãy tiếp tục giữ lấy nó nhé!” 🌍💚