Lê Hoàng Phú
Câu chuyện chia sẻ
Khi viết bức thư này, em vừa biết ơn vừa thấy xót xa. Biết ơn vì Mẹ Trái Đất vẫn còn đủ kiên nhẫn để tha thứ, và xót xa vì con người phải đợi đến khi “Mẹ nổi giận” mới chịu thay đổi. Em muốn bức thư không chỉ là lời cảm ơn, mà còn là tấm gương soi để mỗi người tự hỏi: tại sao phải đến năm 2050 ta mới biết sống tử tế với Mẹ? Có lẽ, điều đáng buồn nhất không phải là Trái Đất đã từng đau, mà là con người từng nghĩ mình không cần Mẹ.