Lê Ngọc Diệp
Câu chuyện chia sẻ
Hôm nay, trong một buổi chiều yên tĩnh, khi nhìn ra cửa sổ thấy lá vàng bay bay trong nắng thu, tớ chợt nghĩ đến tương lai. Tớ tự hỏi: “Liệu đến năm 2050, Trái Đất của chúng ta sẽ như thế nào?”
Tớ nhớ đến những bài học về môi trường, những lần nhặt rác cùng bạn bè sau giờ học, và cả những tin tức về ô nhiễm, về rừng bị chặt phá. Trong lòng tớ bỗng dâng lên một mong muốn – viết một bức thư cho chính mình của tương lai, để nhắc rằng chúng ta từng mơ về một thế giới xanh, từng tin rằng con người có thể làm cho Trái Đất tốt đẹp hơn.
Vì thế, tớ đã cầm bút và viết nên bức thư này – một lá thư nhỏ, nhưng chứa đựng ước mơ lớn.