Lê Phan Ngọc Vân
Câu chuyện chia sẻ
Ngày còn nhỏ, em thường cùng ông trồng cây sau nhà. Ông bảo: “Mỗi cây con lớn lên là một nụ cười của Trái Đất.” Khi ấy em chỉ cười ngây ngô, chưa hiểu hết ý nghĩa lời ông. Nhưng rồi năm tháng trôi đi, em chứng kiến dòng sông quê đục ngầu vì rác, cây cối bị chặt, trời mùa hè nóng hầm hập, và em bỗng nhớ câu nói ấy da diết.
Từ đó, em bắt đầu sống khác. Em cùng các bạn lập “Góc xanh nhỏ” ở trường – nơi mọi người đổi sách cũ, trồng cây tái sinh và thu gom pin rác. Mỗi buổi sáng, em đạp xe đến lớp, mang theo bình nước cá nhân, nhặt những chiếc túi nilon bay trên đường. Nhỏ thôi, nhưng em thấy lòng nhẹ nhõm, như thể đang góp một tiếng cười cho Trái Đất.
Em tin rằng, nếu ai cũng gieo một hạt xanh trong cuộc sống mình, thì đến năm 2050, hành tinh này sẽ rực rỡ trong sắc xanh hy vọng. Và khi ấy, Trái Đất sẽ mỉm cười – bằng chính tình yêu của con người.