Lê Thị Ngọc Huyền
Câu chuyện chia sẻ
Họ và tên: Lê Thị Ngọc Huyền
Ngày, tháng, năm sinh: 24/01/2013
Dân tộc: Tày
Địa chỉ: Lớp 7A, Trường PTDTBC THCS Thần Sa, Thần Sa-Võ Nhai-Thái Nguyên
BỨC THƯ GỬI TRÁI ĐẤT NĂM 2050
Thần Sa, ngày 28 tháng 10 năm 2025
Gửi Trái Đất thân mến!
Em là một cô gái đang sống ở năm 2025 – thời điểm mà con người vẫn còn đang vật lộn với ô nhiễm môi trường, nắng nóng, rác thải và những cơn mưa thất thường.
Khi viết bức thư này, em muốn gửi đến Trái Đất một ước mơ giản dị mà tha thiết: ước mơ về một cuộc sống xanh, bình yên và tràn đầy hơi thở của thiên nhiên vào năm 2050. Em mơ rằng, ba mươi lăm năm nữa, khi em đã trưởng thành, thế giới sẽ khoác lên mình chiếc áo mới một hành tinh trong lành, xanh mát và chan hòa yêu thương. Ở đó, nơi những khu rừng không còn bị chặt phá, mà được chăm sóc như những người bạn thân thiết. Mỗi con người đều hiểu rằng, bảo vệ cây xanh cũng chính là bảo vệ sự sống của chính mình.
Em hình dung những thành phố năm 2050 sẽ thật khác những tòa nhà phủ đầy dây leo, trên mái là những vườn rau nhỏ, nơi người dân tự trồng thực phẩm sạch. Xe cộ sẽ không còn thải khói, mà chạy bằng năng lượng mặt trời hoặc gió hay những chiếc xe đạp. Trẻ em sẽ đi học trên những con đường lát bằng vật liệu tái chế, hai bên là hàng cây rợp bóng và dòng suối nhỏ róc rách chảy. Em mong rằng khi ấy, mọi người sẽ sống giản dị hơn, không còn chạy theo tiêu dùng vô độ. Những món đồ cũ sẽ được sửa chữa, tái sử dụng thay vì vứt bỏ. Mỗi người sẽ mang theo một bình nước cá nhân, một túi vải, và nụ cười thân thiện với môi trường.
Trong giấc mơ của em, Trái Đất không còn là nạn nhân, mà là người bạn đồng hành. Con người không “chinh phục” thiên nhiên, mà cùng sống với thiên nhiên, học từ thiên nhiên cách kiên nhẫn, cách yêu thương, và cách tái sinh sau những tổn thương.
Em cũng ước rằng các em nhỏ của năm 2050 sẽ không phải học về “biến đổi khí hậu” như một nỗi sợ hãi, mà sẽ học về “cân bằng sinh thái” bài học của hi vọng. Các em sẽ được hít thở không khí trong lành, ngắm bầu trời xanh, và nghe tiếng chim hót mỗi sáng. Em biết, ước mơ ấy sẽ không tự nhiên thành hiện thực. Nó cần bắt đầu từ những việc nhỏ hôm nay: trồng một cây xanh, nhặt một mảnh rác, tiết kiệm điện, hay chỉ đơn giản là nói “không” với túi ni-lông. Nếu mỗi người cùng góp một bàn tay, em tin Trái Đất năm 2050 sẽ thật sự hồi sinh xinh đẹp, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống.
Trái Đất ơi, hãy đợi em nhé! Em và tất cả những người trẻ hôm nay đang lớn lên với một lời hứa sẽ bảo vệ em, như em đã bảo vệ chúng em suốt hàng triệu năm qua.
Thương mến Ngọc Huyền!