LÊ TRẦN HỒNG PHƯỢNG
Câu chuyện chia sẻ
Chào các bạn, mình là Hồng Phượng, học sinh lớp 6a2. Mình rất vui được chia sẻ về tác phẩm mà mình đã gửi gắm thật nhiều tình cảm, một bức tranh mình gọi là \"Khúc ca Tương Lai xanh\". Bức tranh này là một mơ ước rất đỗi dịu dàng của mình về năm 2050, một tương lai mà mình tin rằng chúng ta sẽ cùng nhau kiến tạo. Các bạn có thể thấy, thành phố hiện đại với những tòa nhà xanh không hề khô khan mà được ôm ấp bởi cây cối, rừng rậm. Ở giữa, có một dòng suối trong veo, uốn lượn, nhưng các bạn nhìn kỹ nhé, dòng suối đó không phải là nước, mà là những nốt nhạc–nốt nhạc của sự sống, của năng lượng sạch từ cánh đồng điện gió bên cạnh. Và nhân vật chính, chính là mình, đang đứng giữa thảm hoa rực rỡ, đón những chú bướm xinh xắn. Ánh mắt mình ngước lên, miệng mở to, không phải vì ngạc nhiên mà vì mình đang hát vang! Khúc ca mình đang cất lên chính là bài hát mà ai cũng thuộc: \"Trái Đất Này Là Của Chúng Mình!\" Thông điệp mà mình muốn gửi gắm đến Tương Lai Xanh 2050 thật đơn giản: Khi mình hát bài ca ấy trong một bầu không khí trong lành tuyệt đối, không khói bụi, mình đang khẳng định quyền được sống khỏe mạnh và hạnh phúc của thế hệ mình. Mình đang ăn mừng chiến thắng của chúng ta trong việc bảo vệ môi trường, để Trái Đất này thực sự là một ngôi nhà chung xanh tươi như lời bài hát đã mơ ước. Ước mong lớn nhất của mình là: Hãy để trẻ con được hát ca tự do dưới bầu không khí trong lành của tương lai! Mình mong rằng, đến năm 2050, mỗi bước chân của trẻ em đều là trên thảm cỏ xanh, và mỗi lời ca đều vang lên dưới bầu trời trong vắt, không vướng bận ô nhiễm. Chúng ta hãy cùng nhau biến giấc mơ dịu dàng này thành hiện thực nhé!