Lê Trần Ngọc Nhi
Câu chuyện chia sẻ
Một cô gái trẻ đứng bên khung cửa sổ, ánh mắt đượm buồn nhìn ra thành phố đang chìm trong lớp khói bụi mờ mịt. Con đường tấp nập xe cộ, tiếng còi inh ỏi hòa cùng mùi khói xăng khiến cô thấy nghẹn lòng. Những hàng cây ven đường khẳng khiu, lá úa rụng dần, dòng sông từng xanh trong nay chỉ còn lại váng đen đặc quánh. Mỗi ngày, cô chứng kiến thiên nhiên bị tổn thương mà chẳng thể làm gì khác ngoài lo lắng và suy nghĩ. “Liệu tương lai có còn chỗ cho màu xanh?” — cô tự hỏi mình trong nỗi trăn trở.
Thế nhưng, giữa hiện thực ảm đạm ấy, trong trái tim cô vẫn le lói một ngọn lửa hy vọng. Cô mơ về năm 2050, khi con người đã thực sự tỉnh thức. Khi công nghệ không còn là nguyên nhân của hủy diệt, mà trở thành công cụ cứu lấy Trái Đất. Những cỗ máy thân thiện với môi trường, những thành phố thông minh phủ đầy cây xanh, năng lượng mặt trời và gió thay thế khói xăng dầu, con người sống hòa hợp với thiên nhiên — đó là thế giới mà cô hằng mong ước. Cô tin rằng, chỉ cần hôm nay ta bắt đầu thay đổi, thì tương lai 2050 ấy sẽ không còn là giấc mơ xa vời, mà là một hiện thực tươi sáng cho tất cả nhân loại.