Lường Thị Ngọc Ánh
Câu chuyện chia sẻ
Họ và tên: Lường Thị Ngọc Ánh
Sinh ngày: 28/12/2013
Dân tộc: Tày
Địa chỉ: Lớp 7B, trường PTDTBT THCS Thần Sa,
xã Thần Sa, tỉnh Thái Nguyên
Thân gửi các bạn thân mến ở năm 2050!
Em là một học sinh đang sống trong năm 2025 là thời điểm mà Trái Đất của chúng ta đang phải đối mặt với rất nhiều thách thức về môi trường. Mỗi ngày, em đều nghe tin về khí hậu biến đổi, về rừng bị tàn phá, về những dòng sông đầy rác và không khí ngột ngạt khói bụi. Có lúc em thấy lo lắng, có lúc lại buồn. Nhưng hơn tất cả, em vẫn luôn mang trong tim một niềm tin và một ước mơ và mong muốn về một hành tinh xanh.
Em mong rằng vào năm 2050, mọi môi trường trên Trái Đất đều trở thành “trường học xanh’’ nơi các bạn học sinh được học tập trong không gian ngập tràn cây cối và ánh sáng tự nhiên. Mỗi mái trường đều có khu vườn nhỏ do học sinh tự chăm sóc. Những bài học không chỉ dạy chữ, dạy số, mà còn dạy tình yêu thiên nhiên, lòng biết ơn đối với đất mẹ. Em hình dung ra những lớp học không còn dùng nhiều giấy vở mà thay bằng thiết bị điện tử thân thiện với môi trường. Điện trong trường được tạo ra từ năng lượng mặt trời hoặc gió, không còn phụ thuộc vào than hay dầu.
Trong mỗi tiết học, thầy cô sẽ dạy chúng em về “ giáo dục xanh’’ về cách phân loại rác, cách trồng cây, tái chế đồ cũ, và tiết kiệm điện nước. Em tin rằng, khi được học như thế, thế hệ trẻ sẽ trưởng thành hơn, sống có trách nhiệm và biết yêu quý thiên nhiên quanh mình. Một nền giáo dục xanh sẽ gieo hạt giống của sự tử tế và ý thức bảo vệ môi trường trong tâm hồn mỗi học sinh.
Không chỉ có giáo dục xanh, em còn mơ về một thế giới của năng lượng xanh. Ở đó, những cánh đồng điện mặt trời trải dài, những tua-bin gió quay đều trên các vùng đồi. Các tòa nhà, nhà máy đều vận hành bằng năng lượng sạch. Không còn những ống khói đen xì hay tiếng máy nổ ầm ầm, thay vào đó là không gian trong lành, bầu trời xanh thẳm, dòng sông lấp lánh ánh nắng. Xe cộ di chuyển bằng điện, bằng năng lượng mặt trời, không còn khói bụi. Khi đó, con người có thể đi lại khắp nơi mà vẫn giữ cho không khí trong sạch, đất đai màu mỡ và biển cả xanh trong.
Nhưng điều quan trọng nhất trong ước mơ của em chính là lối sống xanh của con người. Em mong rằng đến năm 2050, mọi người đều sống giản dị, thân thiện với môi trường. Ai cũng biết trân trọng thiên nhiên, hạn chế rác thải nhựa, trồng thêm cây xanh, tiết kiệm nước và điện. Các thành phố sẽ phủ đầy công viên, đường phố sạch sẽ, xe đạp và xe điện chạy êm ả.
Em biết, để có được một Trái Đất xanh như thế không phải chuyện dễ dàng. Nhưng nếu từ hôm nay, tất cả chúng ta những con người của năm 2025 cùng hành động, thì ước mơ đó sẽ không còn xa nữa. Mỗi việc nhỏ như trồng một cây xanh, nhặt một mẩu rác, đều là những hành động ý nghĩa góp phần làm cho thế giới tươi đẹp hơn. Em tin rằng, khi con người biết yêu và trân trọng thiên nhiên, Trái Đất sẽ mỉm cười và đáp lại bằng sự bình yên, trong lành và hạnh phúc.
Các bạn thân mến ở năm 2050 ơi, nếu khi đọc bức thư này, các bạn đang sống trong một thế giới xanh nơi bầu trời trong, nước sạch, cây cối xanh tươi và con người sống hạnh phúc thì em sẽ vô cùng vui sướng. Vì điều đó có nghĩa là ước mơ của em và hàng triệu người khác đã trở thành hiện thực.
Em tin rằng, tương lai của Trái Đất nằm trong tay của mỗi người chúng ta những công dân nhỏ bé nhưng có trái tim lớn. Hãy cùng nhau giữ mãi màu xanh của sự sống, để Trái Đất mãi là hành tinh tươi đẹp và đáng sống nhất trong vũ trụ này.
Thân ái gửi đến tương lai những niềm tin xanh và hi vọng xanh!
Thân mến, Ngọc Ánh