Hồ Nguyễn Ngọc Minh
Câu chuyện chia sẻ
Bức thư này như một cuộc trò chuyện tưởng tượng giữa em và Trái Đất – người mẹ hiền đang âm thầm chịu đựng những vết thương do chính con người gây ra. Em không chỉ muốn kể cho Trái Đất nghe về nỗi lo, mà còn muốn gửi gắm niềm tin: rằng dù hiện tại còn nhiều điều đáng buồn, nhưng chỉ cần mỗi người biết sống xanh hơn, hành động dù nhỏ thôi cũng có thể thắp lên hy vọng.
Em nhớ đến những vần thơ giản dị mà sâu sắc:
“Trái tim xanh giữa đất trời Là nơi sự sống gọi mời bình yên Ai gieo hạt nhỏ thiện hiền Mai sau gặt cả một miền xanh tươi.”
Phải chăng, con người cũng nên “gieo hạt” cho Trái Đất – bằng sự yêu thương, trách nhiệm và lòng biết ơn? Em mơ đến một ngày, khi bước sang năm 2050, Trái Đất sẽ không còn thở dài vì khói bụi, mà rạng rỡ trong màu xanh của sự sống – màu xanh của niềm tin, của tình yêu và của những con người biết trân quý mái nhà chung này.