Nguyễn Dương Trang Khoa
Câu chuyện chia sẻ
Một buổi sáng đầu hè, An – cậu học sinh lớp 8 – cùng các bạn được cô giáo dẫn đến khu đất trống ven trường để trồng cây. Nơi ấy từng là một bãi rác nhỏ, cỏ dại mọc um tùm, rác thải nhựa vương vãi khắp nơi.
An nhìn mảnh đất ấy và thoáng chán nản:
– “Chỗ này bẩn thế, trồng cây làm gì cho phí công!”
Cô giáo mỉm cười, đưa cho An một cây non bé nhỏ:
– “Mỗi cây em trồng hôm nay là một lá thư gửi cho tương lai xanh. Hãy để tương lai đọc được lòng tốt của em qua những tán lá này.”
Câu nói ấy khiến An suy nghĩ. Cậu bắt đầu đào đất, nhặt từng mảnh rác, nhẹ tay đặt cây non xuống. Giọt mồ hôi rơi trên đất, hòa vào giọt nước tưới đầu tiên.
Ngày qua ngày, An và các bạn chăm sóc từng cây nhỏ. Mùa mưa tới, mảnh đất hoang ngày nào nay phủ màu xanh mát. Chim về làm tổ, ong bay dập dìu trên hoa dại.
Một năm sau, khu đất ấy được đặt tên là “Vườn Tương Lai Xanh”. Người dân ghé qua đều mỉm cười, trẻ em đến chơi, và chính An cũng tự hào khi thấy cây của mình vươn cao.
Cậu khẽ chạm vào thân cây và thầm nói:
– “Mình đã thật sự gửi một món quà đến tương lai rồi.”