Nguyễn Dương Trang Khoa
Câu chuyện chia sẻ
GỬI TƯƠNG LAI XANH
Sáng sớm, mặt trời vừa nhô lên, ánh nắng nhẹ chiếu xuống dòng sông lấp lánh. Minh và Lan – hai học sinh lớp 6 – đạp xe ra bờ sông quen thuộc. Nhưng nơi từng xanh mướt ấy giờ lại vương đầy rác thải nhựa, lá úa và vỏ lon. Lan buồn bã nói:
– “Nếu cứ thế này, mai này liệu còn ai thấy được dòng sông đẹp như trước nữa không?”
Minh nhìn quanh, rồi mỉm cười:
– “Tụi mình không thể chờ người khác đâu. Tương lai xanh phải do chính mình tạo nên.”
Và thế là, từ đôi bàn tay nhỏ bé, hai bạn bắt đầu hành động: nhặt từng mảnh rác, trồng lại từng khóm cây, vẽ những tấm bảng ghi dòng chữ “Đừng xả rác – Hãy yêu lấy Trái Đất”. Những việc làm giản dị ấy lan tỏa đến bạn bè, rồi cả người lớn trong làng. Dần dần, bờ sông lại trong xanh, hàng cây lại tỏa bóng, và tiếng chim hót vang lên như lời cảm ơn.
Nhiều năm trôi qua, khi Minh và Lan đã trưởng thành, họ quay lại nơi ấy – giờ là “Công viên Tương Lai Xanh”. Trên phiến đá giữa công viên, khắc dòng chữ:
“Tương lai xanh không đến từ phép màu – mà từ trái tim biết yêu và đôi tay biết hành động.”
Lan khẽ đặt tay lên dòng chữ, mỉm cười nói:
– “Chúng ta đã gửi một lá thư cho tương lai, và trái đất đã hồi âm bằng sắc xanh.” 🌱
Câu chuyện ấy nhắc mỗi người rằng: một mầm cây hôm nay, là một hơi thở của ngày mai.