Nguyễn Duy Anh
Câu chuyện chia sẻ
Nguyễn Duy Anh - 4A14 - Vinschool Times City
Một buổi chiều, khi ngồi nhìn bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ, em chợt nghĩ đến Trái Đất – ngôi nhà to lớn của tất cả chúng ta. Em đã lấy bút màu và vẽ ra bức tranh này. Trong tranh, Trái Đất có khuôn mặt buồn, vì một nửa thì bị khói bụi, nhà máy che kín, còn nửa kia lại xanh mát, có rừng cây và cầu vồng rực rỡ.
Nhìn bên trái, em thấy khói đen làm Trái Đất nghẹt thở, đất khô cằn, chẳng có sự sống. Nhưng bên phải lại là thế giới mơ ước: bầu trời xanh, cây cối xanh tươi, các bạn nhỏ vui đùa dưới ánh nắng. Ở giữa bức tranh, em vẽ tấm bảng “Hãy bảo vệ môi trường” như một lời nhắc nhở.
Em nghĩ Trái Đất giống như một người mẹ hiền. Khi chúng ta làm Trái Đất bị bẩn, mẹ sẽ buồn và khóc. Còn khi chúng ta biết yêu thương và chăm sóc, mẹ sẽ mỉm cười và tặng cho chúng ta cầu vồng, bầu trời xanh cùng tiếng chim hót. Em mong rằng mỗi ngày đi học về, em sẽ được chạy chơi dưới hàng cây rợp bóng mát, hít thở thật sâu và thấy Trái Đất đang mỉm cười với mình.