Nguyễn Hải Phong
Câu chuyện chia sẻ
Trên bãi biển nhỏ, giữa chiều hoàng hôn loang màu cam nhạt, một cô bé tên An cẩn thận thả xuống biển một chiếc chai thủy tinh. Bên trong là mảnh giấy nhỏ, nét chữ còn nguệch ngoạc:
“Gửi người ở năm 2050,
Khi bạn đọc được lá thư này, liệu bầu trời còn xanh không? Liệu những hàng cây có còn đứng soi bóng bên đường?
Ở năm 2025 này, chúng mình đang cố gắng — từng người một — để hành tinh không phải khóc.
Mình nhặt rác sau giờ tan học, trồng cây cùng mẹ, và nói với mọi người rằng: trái đất không thể tự chữa lành, nhưng con người thì có thể.
Nếu mai này bạn có thể hít thở trong làn gió trong lành, nghe tiếng sóng không xen tiếng máy móc, thì xin hãy nhớ — có một thế hệ nhỏ bé từng tin vào điều ấy.Thân gửi,
Một người bạn từ quá khứ.”
Hai mươi lăm năm sau, cũng trên bãi biển ấy, một cậu bé nhặt được chiếc chai. Mảnh giấy đã ố vàng, chữ mờ đi, nhưng vẫn đọc được những dòng viết run run của cô bé năm nào.
Cậu nhìn quanh — bãi biển giờ sạch hơn, bầu trời trong hơn, và những tua-bin gió trắng quay đều trên nền trời xanh thẳm. Cậu mỉm cười, khẽ nói:
“Cảm ơn cậu nhé, người bạn năm 2025. Tụi mình đã không để Trái Đất buồn nữa.”
Gió thổi qua, cuốn theo mùi muối biển, và dường như đâu đó, có tiếng cười của cô bé vang lên — trong trẻo như màu trời mà cô từng ước.