Nguyễn Hoàng Yến
Câu chuyện chia sẻ
Tôi không định viết bức thư này đâu, thật sự đấy.
Nhưng chắc vì một buổi chiều nắng muộn, tôi vô tình nhìn thấy một bác công nhân đang tưới mấy khóm cây bên vỉa hè, nước chảy loang ra mặt đường, ánh hoàng hôn lúc đấy phản chiếu vào, tất cả tạo nên cảm giác bình yên một cách lạ đời.
Rồi bản thân lại nghĩ, nếu với một thế giới đang tranh nhau phát triển chóng mặt như thế, liệu năm 2050 còn có ai chịu đứng giữa nắng để tưới cây như vậy nữa không?
Tôi không phải kiểu người hay nghĩ ngợi lớn lao. Tôi chỉ sợ một ngày nào đó, người ta sẽ sống trong những tòa nhà kín cửa, để cấy cối được tưới bằng hệ thống cảm biến và từ đó, chẳng ai còn nhớ mùi đất ướt sau cơn mưa là như thế nào.
Có thể đó chính là lí do tôi viết nên bức thư này. Để giữ lại một chút gì đó \"thật\", giữa dòng thời gian gấp rút dần trở nên quá \"hoàn hảo\".
Tôi viết không để mong thay đổi cả thế giới này. Tôi chỉ muốn đến khi đọc lại, tôi vẫn nhớ rằng bản thân đã từng quan tâm. Rằng có một \"tôi\" nhỏ bé của năm 2025, vẫn đứng trong thành phố đầy tiếng còi xe mà tin, thế giới này, dù chậm chạp, vẫn đang tìm đường để xanh trở lại.