Nguyễn Minh Khôi
Câu chuyện chia sẻ
BÀI DỰ THI CUỘC THI “GỬI TƯƠNG LAI XANH 2050”
- THÔNG TIN THÍ SINH
- Họ và tên: Nguyễn Minh Khôi.
- Sinh ngày: 09 tháng 10 năm 2013.
- Dân tộc: Kinh.
- Địa chỉ: Trường Trung học cơ sở Nguyễn Văn Xiếu, lớp 71, tỉnh Vĩnh Long.
- Tên bài viết: Khi trái đất lên tiếng và chúng em lắng nghe.
- Điện thoại: 0384991223.
- NỘI DUNG BÀI VIẾT
Mỗi buổi sáng đến trường, em luôn thích ngẩng đầu nhìn bầu trời. Có những hôm bầu trời trong như một tấm gương xanh biếc, mây trắng trôi nhẹ tựa bông. Nhưng cũng có những ngày trời xám lại, nắng gay gắt đến mức làm cây cỏ cúi đầu mệt mỏi. Em đã tự hỏi: “Trái Đất đang cảm thấy điều gì?”.
Phải chăng nơi chúng ta đang sống cũng biết buồn, biết đau, biết trăn trở?
Nhưng vì quá quen với nhịp sống hối hả, nhiều người đã không còn nghe thấy tiếng thì thầm đó nữa.
Một lần, trong giờ sinh hoạt, cô giáo chiếu lên màn hình hình ảnh rừng bị chặt trụi và biển đầy rác nhựa. Cả lớp lặng đi. Em cảm thấy trong lòng mình có điều gì đó rung lên – không ồn ào, không dữ dội – mà nhẹ như một giọt nước rơi vào mặt hồ, nhưng lan rộng mãi.
Từ lúc ấy, em biết rằng: Bảo vệ Trái Đất không phải là việc của người lớn hay của một tổ chức nào. Đó là chuyện của từng trái tim biết yêu thương. Em bắt đầu gieo những hạt mầm nhỏ trong cuộc sống mình:
- Em lưu giữ sách vở, đồ dùng cũ để trao lại cho người khác thay vì vứt đi.
- Em mang theo bình nước cá nhân và từ chối ống hút nhựa.
- Em trồng một cây nhỏ trước nhà và ngày nào cũng chào nó: “Chào bạn, lớn nhé!”.
- Và khi nhìn thấy bạn vô tình bỏ rác ra sân, em không la mắng, chỉ nhẹ nhàng nói: “Mình cùng giữ sân trường sạch nhé?”.
Điều kỳ diệu là: khi ta gieo hạt bằng sự dịu dàng, hạt sẽ nảy mầm bằng yêu thương. Dần dần, lớp em xanh hơn. Sân trường xanh hơn. Và em tin, trái tim mọi người cũng xanh hơn. Em từng nghĩ năm 2050 là quá xa, nhưng giờ em hiểu:
Chúng ta đang chạm vào 2050 mỗi ngày, bằng việc ta chọn sống thế nào hôm nay. Nếu được gửi một điều ước cho tương lai, em sẽ thì thầm: “Mong Trái Đất vẫn còn những cánh rừng biết hát. Mong biển vẫn còn tiếng sóng vỗ hiền hòa. Mong trẻ em của năm 2050 vẫn được chạm chân trên cỏ mềm, hít thở bầu không khí trong lành và nhìn thấy màu xanh trong đôi mắt nhau”.
Và nếu ai đó hỏi: “Hành trình để giữ lấy màu xanh có khó không?”. Em sẽ mỉm cười và trả lời: “Khó. Nhưng không cô đơn. Vì trên hành trình ấy, có em, có bạn, có thầy cô, có những bàn tay biết trao đi. Và có Trái Đất đang âm thầm dõi theo chúng ta”.
III. LỜI CAM KẾT
Em xin cam kết bài viết do chính em thực hiện và chưa từng đăng hoặc tham gia cuộc thi nào trước đây.