Trần Minh Thịnh
Câu chuyện chia sẻ
TÊN TÁC PHẨM: HAI MẢNH GHÉP CỦA MẸ TRÁI ĐẤT
TÁC GIẢ: Nguyễn Minh Thịnh
LỚP: 6A3
Trường: THCS Bình Thuận, xã Bình Hiệp, tỉnh Gia Lai
Em là Nguyễn Minh Thịnh, học sinh lớp 6A3. Hôm nay, em rất vinh dự được gửi gắm những suy nghĩ và ước mơ của mình qua bức tranh này để tham gia cuộc thi \"Gửi Tương Lai Xanh 2050\". Dù chỉ là một bức vẽ nhỏ, nhưng nó chứa đựng tất cả tình yêu, hy vọng và cả nỗi lo lắng của em về ngôi nhà chung – Trái Đất.
Bức tranh của em được chia làm hai nửa rõ rệt, tượng trưng cho hai viễn cảnh hoàn toàn khác nhau mà thế hệ chúng em sẽ phải đối mặt trong tương lai, đặc biệt là vào năm 2050. Em gọi đó là hai mảnh ghép của Mẹ Trái Đất: một bên là Hiện Tại Tươi Đẹp (và Khát Vọng Xanh), và một bên là Lời Cảnh Báo Khẩn Cấp.
Khi nhìn vào nửa bức tranh bên trái, đây là mảnh ghép của khát vọng và niềm tin, mọi người sẽ cảm nhận được sự sống đang tuôn trào. Đó là màu xanh của hy vọng, của sự chăm sóc. Em vẽ Mẹ Trái Đất đang mỉm cười, đôi mắt nhắm lại thư thái và bình yên. Em muốn nói rằng, khi được bảo vệ, Mẹ Trái Đất sẽ thật hạnh phúc.
Ở góc này, màu xanh dương chiếm phần lớn, tượng trưng cho bầu trời trong lành và đại dương không bị ô nhiễm. Nước biển xanh thẳm ôm lấy những mảng đất đai màu mỡ. Đáng chú ý nhất là hình ảnh bàn tay người nâng niu, ôm trọn lấy Trái Đất. Đây là biểu tượng cho trách nhiệm và tình yêu thương vô bờ bến của con người. Chỉ khi chúng ta cùng nhau chung tay, nâng đỡ và chăm sóc, Trái Đất mới có thể khỏe mạnh.
Bên cạnh đó, em vẽ một thân cây to lớn, vươn mình với những tán lá xanh tốt và trái cây trĩu nặng. Em cố ý chọn thân cây màu nâu sẫm, vững chãi, để thể hiện sức sống mãnh liệt và sự kiên cường của thiên nhiên khi không bị bàn tay con người tàn phá. Hình ảnh này là lời khẳng định cho một tương lai 2050 mà em hằng mơ ước: một nơi mà con người sống hòa hợp với thiên nhiên, không khí sạch, và cây xanh che phủ khắp nơi.
Phần chữ \"Save the EARTH!\" (Hãy cứu lấy Trái Đất!) nằm ở phía trên như một lời kêu gọi, một khẩu hiệu hành động không chỉ dành cho người lớn mà còn cho cả những học sinh nhỏ tuổi như chúng em. Đó là mảnh ghép của ước mơ và niềm tin tuyệt đối rằng chúng ta có thể làm được.
Nhưng ngay cạnh viễn cảnh tươi đẹp ấy, là nửa bức tranh thứ hai “mảnh ghép của nỗi đau và lời cảnh báo” với gam màu nóng và tối tăm, mang đến một cảm giác bức bối, ngột ngạt. Đây chính là lời cảnh báo mà em muốn gửi tới tất cả mọi người, về một tương lai tăm tối nếu chúng ta không thay đổi.
Ở góc này, Mẹ Trái Đất đã nứt nẻ, da thịt chuyển sang màu đen và nâu khô cằn. Khuôn mặt Mẹ không còn mỉm cười mà đang bật khóc. Dòng nước mắt màu xanh ấy không chỉ là nước mắt bình thường mà còn là biểu tượng cho đại dương và các dòng sông đang cạn kiệt, đang bị đầu độc. Những vết nứt trên da Mẹ là hậu quả của sự khai thác quá mức, của việc chặt phá rừng bừa bãi và sự nóng lên toàn cầu.
Phía trên, Mặt Trời không còn dịu dàng mà bùng lên một màu cam, đỏ rực như muốn thiêu đốt mọi thứ. Em đã dùng những nét cọ mạnh mẽ để tạo ra một vầng hào quang nóng bỏng, tượng trưng cho nhiệt độ tăng cao, cho những đợt nắng nóng khủng khiếp và biến đổi khí hậu đang đe dọa sự sống.
Phía dưới là hình ảnh một ngôi nhà, hay một nhà máy, chìm trong sắc đỏ đáng sợ. Từ những ống khói, dòng khói đen kịt, dày đặc cuồn cuộn bay lên, hòa lẫn vào không khí, che mờ cả ánh sáng hy vọng. Khói bụi, chất thải công nghiệp và sự ô nhiễm đã biến không gian sống thành một địa ngục nhỏ bé, nơi không có chỗ cho sự sống trong lành. Đây là hậu quả rõ ràng nhất của những hành động thiếu trách nhiệm từ con người.
Sự tương phản giữa hai nửa bức tranh tạo nên một thông điệp mạnh mẽ, không cần lời nói. Hai mảnh ghép này không chỉ là đối lập mà còn là sự lựa chọn của chúng ta. Chúng ta muốn sống trong một thế giới được nâng niu, xanh mát (như bên trái), hay phải chịu đựng một Trái Đất đang khóc, đang rên xiết dưới sức nóng và ô nhiễm (như bên phải)?
Cuộc thi \"Gửi Tương Lai Xanh 2050\" không chỉ là một cuộc thi vẽ, mà là lời hiệu triệu tất cả mọi người hành động ngay từ hôm nay. Em biết rằng, để đạt được viễn cảnh 2050 tươi đẹp, chúng em không thể chỉ đứng nhìn.
Dù còn nhỏ, em xin hứa sẽ bắt đầu hành động: Em sẽ tiết kiệm điện nước, trồng thêm cây xanh ở nhà và ở trường, không xả rác bừa bãi và nhắc nhở bạn bè cùng làm theo. Những việc nhỏ bé đó, khi được nhân rộng, sẽ tạo nên một sức mạnh to lớn để giữ gìn Mẹ Trái Đất.
Em mong rằng, khi thế hệ chúng em lớn lên và bước vào năm 2050, chúng em sẽ được sống trong mảnh ghép bên trái – mảnh ghép của hòa bình, của sự sống và niềm vui. Đó là trách nhiệm và cũng là lời hứa của em – một học sinh ở Gia Lai, gửi gắm đến tương lai.
Em xin chân thành cảm ơn Ban Tổ Chức đã tạo ra một sân chơi ý nghĩa để chúng em có thể bày tỏ tiếng lòng của mình.
Nguyễn Minh Thịnh