Nguyễn Ngọc Hân
Câu chuyện chia sẻ
Chơi Hạnh Phúc 2050
Mặc dù trời đã tối, nhưng chúng em vẫn được ra ngoài chạy nhảy thỏa thích! Bức tranh này là ước mơ của em về một thành phố 2050, nơi trẻ em luôn được ưu tiên nhất. Con đường chúng em đang chơi không phải là xi măng nóng bỏng. Đó là một thảm cỏ dạ quang đặc biệt, vừa mềm mại lại vừa tự phát sáng dịu dàng khi đêm xuống. Chúng em có thể chơi bóng rổ, cầu lông cả tối mà không sợ nguy hiểm. Nhìn những ngôi nhà của chúng em kìa! Chúng không phải là những hộp diêm vuông vức. Đó là những \"ngôi nhà nấm vui vẻ, những tòa nhà lá khổng lồ, và cả một ngôi nhà đầu người màu xanh đang mỉm cười. Em tin rằng đó là người khổng lồ bảo vệ giấc ngủ và không khí trong lành cho chúng em.
Trong trường học của em, chúng em được học cách trân trọng từng mầm sống. Giống như cái cây nhỏ màu cam kia, nó được mọi người chăm sóc như một báu vật quý giá. Ước mơ của em chỉ đơn giản là một thành phố mà trẻ em có thể cười giòn tan, chạy nhảy an toàn trên những con đường sáng và sống chan hòa trong những ngôi nhà hòa mình cùng thiên nhiên.