Nguyễn Ngọc Phương Thảo
Câu chuyện chia sẻ
Chào Trái Đất thân yêu và các bạn nhỏ ở năm 2025 !
Tớ có tên là Nguyễn Ngọc Phương Thảo , học sinh lớp 5A5 , trường Tiểu Học Hà Lầm. Tớ viếy những dòng thư này như là một chiếc thiệp nhỏ gửi đến các bạn , gấp từ những ước mơ , âu lo , lo lắng của một cậu bé có tên là Trái Đất lớn.
Những năm gần đây , mùa hè nóng bức như một cái bếp lớn. Mặt đường thì hầm hập , khi sờ thì rất nóng. Những hàng cây ven đường rũ lá , những tán là khô xào xào như tiếng thở dài. Người đi đường thì bịt kín hết mặt, bước chân hối hả giữa lớp khói bụi. Mưa không còn dịu dàng , có hôm đến muộn, có hôm lại trút xuống ào ào khiến những con đường bỗng trở thành một con suối nhỏ. Trên bản tin , miền Bắc vừa trải qua đợt lũ lịch sử , nước dâng cao như đang nuốt cả mái nhà, các bạn mất hết sách vở, nhiều nhà bị mất hết ruộng vườn , thậm chí cả người thân . Trên tivi , tớ còn thấy những rạng san hô trắng bệch vì nước quá nóng , những cảnh rừng cháy đỏ rực ở xa , đàn chim lạc hướng vì bầu trời có rất nhiều khói bụi. Ở miền biển , bác nông dân kể ruộng lúa bị nước mặn tràn vào , cây con khát khô . Người lớn hay gọi đó là biến đổi khí hậu - một cụm từ dài, nhưng lại chứa biết bao mỗi đau ..!
Chúng ta cần bảo vệ môi trường , không vứt rác bừa bãi , không chặt cây để cho môi trường luôn xanh , sạch , đẹp.!