Nguyễn Ngọc Trà My
Câu chuyện chia sẻ
Bức thư không chỉ là lời nhắn gửi của \"tôi\" hôm nay đến \"tôi\" mai sau, mà còn là tiếng gọi của Trái Đất – mong được yêu thương và chữa lành. Những câu chữ trong thư là nỗi niềm, mong ước của em khi nghĩ đến một thế giới năm 2050: bầu trời xanh hơn, sông hồ trong vắt, cây cối phủ xanh khắp nẻo đường, con người sống chan hòa với thiên nhiên. Nhưng ẩn sâu trong đó cũng là lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà thấm thía: nếu hôm nay chúng ta thờ ơ, xả rác, chặt cây, làm tổn thương môi trường, thì tương lai kia sẽ chỉ còn là ước mơ dang dở. Qua bức thư, em muốn gửi đến người đọc thông điệp rằng, mỗi hành động nhỏ – như trồng một cây xanh, phân loại rác,... – đều là một hạt mầm gieo cho tương lai. Em thấy mình có trách nhiệm hơn với Trái Đất, với chính cuộc sống của mình. Bài dự thi viết thư “Gửi Tương lai xanh 2050” không chỉ là một bài viết, mà là lời thức tỉnh, là niềm tin và khát vọng về một hành tinh mãi mãi xanh tươi, để đến năm 2050, khi nhìn lại, chúng ta có thể mỉm cười tự hào vì đã sống xứng đáng với Trái Đất này.