Nguyễn Ngọc Trà My
Câu chuyện chia sẻ
Mỗi sáng Chủ nhật 5 giờ hàng tuần suốt 4 năm qua, khi bình minh vừa thức dậy trên biển Đại Lãnh, em lại cùng thầy Phong và các anh chị, các bạn trong Nhóm Môi Trường Xanh Đại Lãnh mang bao tay, túi rác ra bờ cát. Từng lon nước,túi nilon, từng mảnh lưới rách, miếng xốp, từng mảnh chai nhựa được nhặt lên, em thấy như đang góp phần trả lại hơi thở trong lành cho biển quê mình. Có những buổi sớm, nhìn những hàng dừa non đang vươn lên trong nắng, em chợt mỉm cười - vì giữa bao vất vả, chúng em vẫn giữ được niềm tin xanh.
Em ước mơ rằng đến năm 2050, Trái Đất sẽ không còn rác thải nhựa, bầu trời trong xanh, biển quê em rì rào hiền hòa và những hàng dừa sẽ lớn lên cùng tiếng cười của trẻ nhỏ. Khi ấy, mọi người đều biết yêu và trân trọng môi trường như chính ngôi nhà của mình.
Em muốn gửi lời nhắn đến Tương Lai Xanh 2050: Hãy cùng nhau sống xanh từ hôm nay. Dù chỉ là một hành động nhỏ - nhặt một mảnh rác, trồng một cây xanh, tiết kiệm một giọt nước, tắt một bóng điện - nhưng đó chính là hạt mầm của hi vọng cho Trái đất mãi xanh tươi và hạnh phúc.