Nguyễn Ngọc Trúc
Câu chuyện chia sẻ
Tớ là một học sinh của năm 2025. Khi viết những dòng này, tớ đang ngồi trong lớp học, nghe tiếng ve kêu ngoài sân trường và nhìn qua ô cửa sổ – nơi có hàng cây phượng đang nghiêng mình trong gió. Cảnh vật thật đẹp, nhưng tớ biết rằng đằng sau vẻ đẹp ấy, Trái Đất của chúng ta đang chịu rất nhiều tổn thương.
Những ngày hè, trời nóng hơn trước rất nhiều. Có khi mới đầu tháng 5 mà nhiệt độ đã hơn 38 độ. Nhiều con sông quanh thành phố bị ô nhiễm, nước đục ngầu, rác nổi lềnh bềnh. Buổi sáng đến trường, tớ thấy khói từ các phương tiện dày đặc khiến ai cũng phải đeo khẩu trang. Lúc nhỏ, tớ từng nghĩ Trái Đất sẽ mãi xanh tươi, nhưng giờ đây tớ hiểu rằng nếu con người không thay đổi, “tương lai xanh” chỉ còn là ước mơ xa vời.
Thế là tớ quyết định bắt đầu từ chính mình – từ những việc nhỏ bé nhất. Mỗi sáng, thay vì mua nước đóng chai, tớ mang theo bình nước cá nhân. Tớ tập thói quen bỏ rác đúng nơi quy định, phân loại rác tái chế, và nhắc nhở bạn bè cùng làm. Trong lớp, tớ và nhóm bạn lập “Góc xanh thân thiện” để trưng bày những chậu cây nhỏ do chính tay tụi tớ trồng. Mỗi khi chăm cây, tớ thấy lòng mình nhẹ nhõm và vui hơn, vì biết rằng mình đang làm một điều có ích cho môi trường.