Nguyễn Nữ Hoàng Kim
Câu chuyện chia sẻ
\"Sóng vỗ bờ xa biển rộng,
Món quà sự sống đừng hòng rác vương.
Hãy vì biển cả yêu thương,
Giữ xanh màu ngọc, thiên đường vẫn còn.\"
( Bài thơ em tự sáng tác )
Hỡi các công dân xanh 2050 ơi,
\"Tôi là đại dương. Ngày xưa tôi rất đẹp, nước xanh trong và mát lạnh. Cá tung tăng bơi lội, san hô nhiều màu rực rỡ. Nhưng bây giờ, tôi thật sự buồn lắm. Con người vứt rác, túi nilon và chai nhựa xuống nước làm tôi nghẹt thở. Nhiều sinh vật biển đang dần biến mất vì không thể sống nổi trong nước bẩn.
Mỗi khi tôi nổi sóng mạnh, không phải vì tôi giận dữ, mà vì tôi đang kêu cứu. Tôi chỉ muốn con người hiểu rằng tôi đang đau và cần được bảo vệ.
Tôi mong mọi người đừng xả rác ra biển nữa. Hãy nhặt rác khi đi tắm biển, hãy dùng ít đồ nhựa hơn và yêu thương sinh vật biển. Nếu ai cũng cùng nhau bảo vệ, tôi sẽ lại xanh, trong và đầy sức sống như trước.
Hãy cứu lấy tôi – đại dương của chúng ta – trước khi quá muộn nhé!\"
Các bạn cũng đã thấy rồi đấy ! Đại dương đang cần sự giúp đỡ của chúng ta. Thế nên chúng ta phải biết trân trọng, bảo vệ và yêu thương biển cả.
Cảm ơn vì đã đọc những lời do biển cả viết nên nhé ! Hãy yêu thương và bảo vệ người bạn thân quen của chúng ta - biển cả !
Kính gửi bạn, công dân 2050.