NGUYỄN PHẠM PHƯƠNG NGÂN
Câu chuyện chia sẻ
HỌ VÀ TÊN: NGUYỄN PHẠM PHƯƠNG NGÂN
SINH NGÀY 09/08/2012 - DÂN TỘC: KINH
TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ ÂN ĐỨC - LỚP 8A1
ĐỊA CHỈ: THÔN GIA CHIỂU 1 - XÃ HOÀI ÂN - TỈNH GIA LAI
Câu chuyện: Lời Nhắn Từ Quá Khứ
Tôi là Ngân, một cô bé nhỏ sống ở năm 2025 – thời điểm Trái Đất đang oằn mình trong khói bụi và ô nhiễm. Mỗi ngày, tôi nhìn thấy dòng sông đen ngòm chảy qua thành phố, nghe tiếng máy xe nổ vang giữa bầu không khí nặng mùi khói. Cây cối khô héo, rác tràn khắp nơi, và bầu trời hiếm khi còn thấy màu xanh. Tôi luôn tự hỏi: Liệu tương lai có còn chỗ cho sự sống?
Thế rồi, tôi viết bức thư này gửi đến năm 2050 – gửi cho những người đang sống trong tương lai. Tôi ước rằng các bạn đã làm được điều mà chúng tôi từng mơ ước: làm cho Trái Đất xanh trở lại. Tôi hy vọng các dòng sông đã trong veo, cây xanh phủ kín đường phố, và con người được hít thở bầu không khí sạch.
Hơn thế nữa, đến năm 2050, tôi – Ngân – đứng giữa một thế giới khác hẳn. Bầu trời trong xanh, chim hót ríu rít, xe chạy bằng năng lượng sạch, và khắp nơi đều là màu xanh của cây lá. Không còn khói bụi, không còn tiếng ồn, chỉ còn sự bình yên và tươi đẹp.
Vâng! Tôi là Ngân, học sinh của “Trường Xanh Tương Lai”. Ở trường, chúng tôi không chỉ học sách vở mà còn học cách bảo vệ môi trường. Tôi rất thích trồng cây, vì mỗi cây xanh nhỏ bé hôm nay sẽ thành cây lớn ngày mai, giúp cho Trái Đất thêm xanh.
Nếu các bạn đang sống trong một thế giới như thế, hãy nhớ rằng điều đó không tự nhiên mà có. Đó là nhờ sự cố gắng, thay đổi và tình yêu với hành tinh này. Tôi – cô bé năm 2025 – chỉ mong một điều: hãy tiếp tục giữ gìn Trái Đất xanh, để quá khứ như tôi có thể mỉm cười khi nhìn về tương lai.