Nguyễn Quốc Ân
Câu chuyện chia sẻ
Ước mơ xanh của em 2050
Từ khi còn nhỏ, em đã được nghe ba mẹ kể những câu chuyện cổ tích, cùng những cánh rừng bạt ngàn em nhìn thấy trong tranh vẽ, em hiểu được trái đất là ngôi nhà chung của muôn loài. Hành tinh của những cánh rừng xanh mướt, của những đại dương bao la, của những con người biết yêu thương và sẻ chia. Nhưng giờ đây khi đủ trí khôn hiểu biết, khi ngồi trên ghế nhà trường, em được thầy cô truyền đạt nhiều kiến thức trong đó có những bài học về môi trường, lòng em lại chùng xuống khi nhìn thấy khói bụi, rác thải, hay những dòng sông đang dần bị ô nhiễm. Chính những điều đó khiến em bắt đầu ước mơ.
Trong ước mơ của em, Trái Đất năm 2050 là một hành tinh xanh như một khu vườn khổng lồ. Mỗi mái nhà đều được phủ kín cây xanh và những tấm pin năng lượng mặt trời lấp lánh. Những chiếc xe trên đường đều chạy bằng năng lượng sạch, không còn khói bụi và tiếng ồn. Không khí buổi sáng trong lành đến nỗi chỉ cần hít một hơi thật sâu là thấy sảng khoái như đang ở giữa rừng. Những dòng sông trong vắt, phản chiếu ánh nắng và những tòa nhà kính lung linh giữa thiên nhiên.
Trên bầu trời, những chiếc máy bay năng lượng mặt trời bay lượn nhẹ nhàng. Người dân sống hài hòa với thiên nhiên, ai cũng mỉm cười, ai cũng yêu môi trường.
Nhưng rồi em nghĩ: “Ước mơ sẽ chỉ là ước mơ, nếu em không bắt đầu làm gì đó từ hôm nay.”
Thế là em bắt đầu hành động, dù chỉ bằng những việc nhỏ bé như : Mỗi sáng, em cùng mẹ đi bộ đến trường thay vì đi xe máy. Em mang theo một chai nước cá nhân để không dùng ly nhựa. Ở lớp, em cùng các bạn phân loại rác vào thùng: rác tái chế, rác hữu cơ, rác còn lại. Lúc đầu, có bạn còn quên, em nhẹ nhàng nhắc và giúp bạn. Dần dần, cả lớp em đều quen, và lớp em trở thành “Lớp học xanh” của trường.
Em còn tham gia câu lạc bộ “Gieo mầm xanh nhỏ”, nơi chúng em cùng nhau trồng cây trong sân trường. Em nhớ hôm trồng cây phượng nhỏ ở góc sân, em đã đặt tay lên cây và thì thầm: “Lớn nhanh nhé, cây con!” Cảm giác ấy thật đặc biệt, giống như em đang gieo một hạt ước mơ vào lòng đất.
Cuối tuần, em cùng ba mẹ đi nhặt rác ở bãi biển gần nhà. Ban đầu, em thấy hơi ngại, nhưng khi có nhiều người cùng làm, em thấy vui lắm. Có lần, em còn rủ cả mấy bạn hàng xóm đi cùng. Chúng em đeo găng tay, cười nói ríu rít như đi picnic. Khi bãi biển sạch bong, những hàng cây xanh mướt và nước biển lấp lánh dưới ánh mặt trời, em cảm thấy như mình vừa thắp lên một ngọn đèn nhỏ trong trái tim của Trái Đất.
Em còn rất thích công nghệ, nên mỗi khi rảnh, em thường tìm đọc sách về năng lượng sạch và robot môi trường. Em mơ sau này mình sẽ được làm việc ở Trung tâm Năng lượng Xanh Toàn Cầu, cùng các kỹ sư sáng chế ra những “người bạn robot xanh”. Những chú robot này có thể đi khắp nơi trồng cây, tưới nước, nhặt rác và dạy trẻ em yêu thiên nhiên. Em sẽ đặt tên cho các bạn robot ấy là “Hy Vọng”, vì em tin rằng hy vọng là hạt giống đầu tiên của mọi điều tốt đẹp.
Em biết rằng, để xây dựng một hành tinh xanh – sạch – đẹp, không chỉ cần máy móc hiện đại hay năng lượng sạch, mà quan trọng hơn là trái tim của con người. Mỗi người chỉ cần sống tử tế hơn, yêu thiên nhiên hơn, giúp đỡ nhau nhiều hơn, thì Trái Đất này sẽ mãi xanh, mãi tươi.
Và em, dù chỉ là một học sinh nhỏ lớp 5, vẫn có thể góp phần vào giấc mơ ấy bằng cách bắt đầu từ những việc giản dị mỗi ngày như: không xả rác, tiết kiệm điện nước, chăm sóc cây xanh, học thật giỏi để sau này có thể sáng tạo và cống hiến cho hành tinh này.
Buổi tối, khi nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố dưới chân em tỏa sáng như muôn ngàn vì sao. Em tưởng tượng, một ngày nào đó, những ánh đèn ấy sẽ hòa cùng ánh sáng từ những trạm năng lượng mặt trời ngoài không gian, chiếu rọi khắp Trái Đất. Em mỉm cười, khẽ nói:
“ Tương lai ơi, chờ em nhé ! em sẽ cố gắng mỗi ngày, để ước mơ xanh của em vào năm 2050 sớm trở thành hiện thực”