Nguyễn Thanh Vân
Câu chuyện chia sẻ
Hôm nay, khi nhìn thấy Trái Đất xanh trong bức tranh của mình, mình bỗng nghĩ: “Nếu Trái Đất biết nói, chắc cô ấy sẽ cảm ơn chúng mình vì đã yêu thương và bảo vệ cô ấy.”
Ngày mình vẽ bức tranh này, cô giáo nói: “Các con hãy gửi một điều ước cho tương lai năm 2050.” Mình liền nghĩ ngay đến Trái Đất. Mình ước rằng đến năm 2050, hành tinh của chúng ta sẽ vẫn xanh tươi, có nhiều cây cối, sông suối trong lành và không còn rác thải nhựa.
Trong bức tranh, mình vẽ Trái Đất thật tròn với những mảng xanh và xanh dương hòa quyện – tượng trưng cho rừng cây và đại dương. Mình còn vẽ thêm cầu vồng, hai cây to, và một tấm bưu thiếp ghi dòng chữ: “Gửi tương lai xanh 2050.” Đó là lá thư nhỏ của mình gửi đến tương lai – nơi con người và thiên nhiên cùng sống hạnh phúc.
Mình biết rằng, để điều ước ấy thành hiện thực, hôm nay mình phải bắt đầu từ những việc nhỏ: nhặt rác sau giờ ra chơi, trồng thêm cây trong sân trường, tiết kiệm điện, không vứt chai nhựa bừa bãi. Mỗi hành động tuy nhỏ, nhưng khi nhiều người cùng làm, Trái Đất sẽ được bảo vệ thật tốt.