Nguyễn Thị Phúc Ân
Câu chuyện chia sẻ
Bài chia sẻ:
Em tên là Nguyễn Thị Phúc Ân và hôm nay em muốn chia sẻ ước mơ của mình về một cuộc sống xanh trên trái đất vào năm 2050. Lúc em đang hoàn thiện tác phẩm của mình cũng là lúc quê hương em -Thành phố Đà Nẵng, đang phải hứng chịu trận lũ lụt lịch sử .Tất cả tài sản nhà cửa,cây trồng ,gia súc ,gia cầm thậm chí tính mạng con người bị nhấn chìm trong nước.Rất nhiều tiếng kêu cứu của đồng bào phủ cả trên Facebook mà mẹ mở em xem. Phải chăng một phần hậu quả của việc con người đã góp phần làm Mẹ thiên nhiên nổi giận .Sự tàn phá rừng,ô nhiễm môi trường từ các nhà máy,...Em mơ ước rằng vào năm 2050, trái đất của chúng ta sẽ trở thành một hành tinh xanh tươi, nơi mà mọi người đều sống hòa hợp với thiên nhiên. Các thành phố sẽ được bao phủ bởi cây xanh, với những công viên và khu vườn trên mái nhà, mang lại không khí trong lành và không gian sống thoải mái cho mọi người. Giao thông sẽ sử dụng năng lượng tái tạo, không còn khí thải gây ô nhiễm, xe điện, xe đạp và các phương tiện chính giúp giảm thiểu tiếng ồn và bảo vệ môi trường mà hiện này e thấy dòng xe điện của vinfast được sử dụng rộng rãi.Em cũng mơ ước rằng mọi người sẽ có ý thức hơn về việc bảo vệ môi trường. Chúng ta sẽ tái chế và tái sử dụng mọi thứ có thể, giảm thiểu rác thải và sử dụng các sản phẩm thân thiện với môi trường.Em cũng mơ rằng vào năm 2050, công nghệ sẽ phát triển đến mức chúng ta có thể giải quyết được các vấn đề môi trường hiện tại .Để ít nhất quê hương em sẽ giảm bớt thiệt hại như hôm nay.Em xin cảm ơn ạ.