Nguyễn Thiên Ngân
Câu chuyện chia sẻ
Đến với Cuộc thi “Gửi tương lai xanh” mùa 2, điều thôi thúc em viết nên ước mơ của mình đến năm 2050 bắt nguồn từ những câu chuyện đau lòng mà em đọc được: những vụ việc học sinh đánh nhau, xúc phạm nhau trên mạng, thậm chí có bạn phải trả giá bằng tù tội, thậm chí bằng cả mạng sống. Mỗi lần đọc những tin ấy, lòng em nặng trĩu. Em tự hỏi: tại sao nơi lẽ ra phải là mái nhà của tri thức, của tình thương và sẻ chia, lại có thể xảy ra những điều đau lòng như vậy?
Với em, trường học là nơi tri thức được chắp cánh, nơi ta học được những bài học làm người, nơi tình bạn được vun đắp bằng sự chân thành và thấu hiểu. Em mơ ước về một ngôi trường xanh – hiện đại – nhân văn, nơi mỗi học sinh đều được yêu thương, được tôn trọng và được phát triển toàn diện. Em tin rằng, khi giáo dục trở thành màu xanh của trí tuệ, nhân văn và hội nhập, thì tương lai 2050 sẽ là một hành tinh tràn đầy yêu thương – nơi không còn bạo lực học đường, chỉ còn những nụ cười và ước mơ bay cao.