Nguyễn Trung Quân
Câu chuyện chia sẻ
Tuần trước, trường tôi tổ chức một buổi lao động tổng vệ sinh vào sáng thứ bảy. Khi cô giáo thông báo, có vài bạn trong lớp tỏ ra không vui và nói rằng dọn rác là việc của cô lao công. Thậm chí, trong giờ ra chơi, tôi còn thấy một số bạn ăn quà vặt xong lại vứt vỏ bánh và chai nước xuống sân mà không bỏ vào thùng rác.
Hôm lao động, cô giáo chia nhóm để dọn từng khu vực. Khi bắt đầu nhặt rác, chúng tôi phát hiện quanh bồn hoa, gốc cây và hành lang có rất nhiều rác bị vứt bừa bãi. Ai cũng ngạc nhiên vì không ngờ trường mình lại có nhiều rác đến vậy. Cô giáo nhẹ nhàng nhắc: “Rác không tự sinh ra, mà do chính chúng ta tạo ra.”
Sau gần hai tiếng dọn dẹp, sân trường trở nên sạch sẽ và đẹp hơn hẳn. Những bạn trước đó không muốn làm cũng cảm thấy vui vì thấy công sức của mình có ý nghĩa. Từ hôm ấy, cả lớp tôi đã có ý thức hơn. Không ai còn xả rác bừa bãi nữa, và mỗi khi thấy ai vứt rác, chúng tôi đều nhắc nhở nhẹ nhàng. Tôi nhận ra rằng, nếu mỗi người biết giữ gìn vệ sinh, thì ngôi trường và cả Trái Đất này sẽ mãi xanh – sạch – đẹp.