Nguyen Vu Anh Khang
Câu chuyện chia sẻ
Hạt mầm cuối cùng
Năm đó, thế giới đã cạn kiệt. Cây xanh chỉ còn trong tranh vẽ, nước sạch được tính bằng từng giọt, và trẻ em lớn lên với mặt nạ như một phần của cơ thể.
Ở một góc nhỏ cuối cùng của thành phố, có một ông lão sống lặng lẽ trong căn nhà bằng đất sét. Trên giá gỗ cũ kỹ, ông cất giữ một chiếc lọ thuỷ tinh – bên trong là hạt mầm cuối cùng của một loài cây đã tuyệt chủng từ lâu: cây sồi cổ thụ.
Ngày nọ, một đứa trẻ gõ cửa nhà ông.
– \"Ông ơi, cây xanh thật sự đã từng tồn tại sao?\" – đứa trẻ hỏi, mắt ánh lên tia hi vọng.
Ông lão mỉm cười, đặt chiếc lọ vào tay đứa bé.
– \"Nếu cháu tin, nó sẽ mọc.\"
Không ai tin hạt mầm ấy còn sống. Nhưng đứa trẻ tin. Nó tìm đất, nhặt từng giọt nước mưa, và thì thầm những câu chuyện hy vọng bên hạt mầm mỗi ngày.
Năm tháng trôi qua, ở nơi đất đá chỉ toàn màu xám, một chồi non xanh đầu tiên đã nhú lên.
Mọi người dừng lại. Họ im lặng. Rồi họ bắt đầu đào đất. Gieo trồng. Chia sẻ nước. Cười với nhau. Từ một hạt mầm, rừng dần trở lại.
Năm 2050, khu rừng ấy được gọi tên là: “Hi vọng”.