Nguyễn Yến Giang
Câu chuyện chia sẻ
Trong bức tranh của em, em mơ về một thành phố năm 2050 thật sạch và đẹp. Xe cộ lúc đó đều chạy bằng điện, bằng sức gió, không còn khói bụi làm mọi người khó thở. Người dân đi xe đạp, đi bộ nhiều hơn nên thành phố cũng yên bình và trong lành hơn. Dưới sông, cá bơi lội tung tăng vì nước đã trong xanh, không còn túi nilon hay vỏ chai nổi lềnh bềnh. Em vẽ thêm một chị tóc màu xanh, em gọi vui là “chị Xanh”. Chị đang cầm bóng đèn có cây non mọc lên. Với em, bóng đèn ấy giống như một ý tưởng mới, nhắc nhở chúng ta hãy biết giữ gìn thiên nhiên. Em tin rằng nếu mỗi người đều làm một việc nhỏ thôi, như nhặt rác, tắt đèn khi ra ngoài hay trồng thêm cây, thì đến năm 2050, Trái Đất của chúng ta sẽ đầy ắp màu xanh và tiếng cười.