PHẠM CAO BẢO CHÂU
Câu chuyện chia sẻ
Trong chuyến tham quan rừng quốc gia Bidup vào mùa hè năm 2024, em đã tự hỏi: tại sao nơi em sống lại không có nhiều mảng xanh như ở đây? Và rồi, em nghĩ đến tương lai — khi em trưởng thành, Trái Đất sẽ ra sao? Liệu sắc xanh có lan tỏa về thành phố, hay sẽ dần bị lấn át bởi khói bụi và bê tông?
Để trả lời cho câu hỏi đó, em vẽ nên bức tranh mang tên “Gửi tương lai xanh”. Trong bức tranh ấy, Trái Đất được chia làm hai nửa:
Bên trái, là thế giới đang dần cạn kiệt — khói bụi mịt mù, bầu trời xám xịt, một em bé ngồi sau mẹ trên chiếc xe máy, khuôn mặt nhỏ nhắn khuất sau lớp khẩu trang.
Bên phải, là thế giới mà em mơ ước — nơi em bé ấy được chạy nhảy giữa đồng cỏ xanh, dưới bầu trời trong vắt, có đoàn tàu điện nhẹ lướt qua, mang hơi thở của một thành phố xanh, sạch và bình yên.
Ở giữa bức tranh là bức thư mang thông điệp: “ gửi tương lai xanh”. Đó là thông điệp em muốn gửi đến Trái Đất — rằng chúng em, những đứa trẻ lớn lên sau hòa bình, đang chứng kiến hành tinh dần bị tổn thương. Em hiểu rằng, để bảo vệ Trái Đất, không nhất thiết phải làm điều gì to lớn, chỉ cần bắt đầu từ những điều thật nhỏ: nhặt một mảnh rác, tiết kiệm một giọt nước, trồng thêm một cây xanh, hay đơn giản là yêu quý thiên nhiên hơn mỗi ngày.
Em nguyện sẽ là một mầm xanh nhỏ bé, góp phần trong hàng triệu “lá thư xanh” được gửi đi — để một ngày nào đó, Trái Đất sẽ hồi sinh trong sắc xanh tươi mới, rạng rỡ và bình yên.