Phạm Khánh Ngân
Câu chuyện chia sẻ
Gửi tương lai Xanh năm 2050
Em tưởng tượng năm 2050, Trái Đất đã thay đổi rất nhiều so với hôm nay. Những cánh rừng từng bị chặt phá giờ đã xanh mướt trở lại. Trên bầu trời, đàn chim bay thành từng hàng, tiếng hót vang lên trong trẻo như bản nhạc buổi sớm. Dưới lòng biển sâu, san hô khoe sắc rực rỡ, từng đàn cá nhỏ tung tăng bơi lội giữa làn nước trong veo. Con người đã học được cách sống hòa hợp với thiên nhiên, không còn làm hại môi trường như trước nữa.
Trong bức tranh em vẽ, em thể hiện khung cảnh ấy: những con đường sạch đẹp không còn khói bụi, xe chạy bằng năng lượng mặt trời, hai bên đường là hàng cây xanh rì rào trong gió. Trên mái nhà, cây xanh phủ kín, những bức tường làm từ vật liệu tái chế đủ sắc màu tươi sáng. Ở góc tranh, các bạn nhỏ đang cùng nhau nhặt rác, trồng cây, nụ cười rạng rỡ trên môi.
Buổi chiều, khi mặt trời dần khuất sau dãy núi, ánh nắng vàng phản chiếu xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên khung cảnh yên bình đến lạ. Nhìn bức tranh của mình, em tin rằng Trái Đất năm 2050 sẽ thật tươi đẹp nếu con người hôm nay biết chung tay, biết yêu thương và gìn giữ ngôi nhà chung này. Bởi tương lai xanh ấy bắt đầu từ chính những hành động nhỏ bé của chúng ta.